10 bài thơ về châu Âu của Huy Uyên

 

Sông Seine buồn

 

Chiều hoang trôi theo dòng sông Seine

anh bàng hoàng nhớ em

những chiếc cầu chải ngang mái tóc

nhớ ai mà em khóc

đôi bờ trôi êm đềm .

 

Nước cũng không vội vàng

mây trôi bơ vơ cùng chiều

(người đã một lần chết cho tình yêu)

đâu đây bóng em lặng thinh không nói .

 

Những tòa tháp cỗ cũng bạc màu mây

hồ như mắt em đang lệ nhỏ

bầy thiên nga chấp đôi cánh vỗ

nước trong xanh thác mời .

những mái cong nhà thờ tỉnh lặng

màu trời xám về một mùa thu dịu dàng

đứng lại bên cầu không có em

thôi rồi một thời xa vắng .

 

Anh đang bơ vơ như em bơ vơ

chiều sông Seine buồn mịt mù hơi thở

em đi rồi hay còn đó

Paris đêm về vội vàng .

 

Thôi rồi mấy nhịp sông Seine

anh đi mà không còn em nữa

trời ơi ai một thuở

đứng nhìn nhau mà nước mắt chạy quanh

anh cứ ngờ đang ở bên em .

Huy Uyên

 

Strasbourg

 

Ai đi thấp thoáng bóng chiều

(ngẫn ngơ lưng đồi hai mộ)

rừng thông chạy dài không kịp nhớ

mênh mông đất trời Titisee.

 

Xanh một màu cỏ non

chiều lên lá đời ngậm vú

lên đồi,lên đồi mây rũ

thuyền chiều trôi về cuối sông .

 

Rừng cây dưới kia chập chùng

gió đêm âm vang tiếng gọi

tim hoài ru ai không nói

người về có nhớ mưa không .

 

Ánh đèn hắt hiu bóng đổ

đêm đi vàng dảy phố buồn

ai giờ quạnh lòng mà nhớ

người về đêm nay có quên .

 

Người rồi về đâu,về đâu

bỏ lại gương xưa mặt hồ

sầu kia có còn ở lại

hay chảy ngang trời bơ vơ .

 

Bổng nhớ Dalat đến lạ lùng

Rhine Fall vắt trời thác đổ

hồ chiều rưng rưng

những con thuyền trong chiều cũng mắt đỏ .

Huy Uyên

 

Lặng lẽ Zurich

 

Ở đó Sư-tử-buồn* chết lặng

nằm hoang hoải cùng trời xuống nghiêng

ai kia một mình một bóng

nhớ hoài về em .

 

Anh đến đây và ở lại một mình

Zurich nghiêng màu ô cửa sổ

Chagall Windows lung linh

người đã đi hay còn ở đó .

 

Tilis cao vời vợi

sương sáng lung linh trôi

đưa tay kéo sắc trời chưa tới

đám băng dưới chân cũng ngừng trôi .

Tilis nghiêng trời cánh chim

ánh bạc bùng lên cùng trời đất

những núi đồi bát ngát

tuyết băng cũng sững lòng nhớ em.

 

Ai đứng lặng lòng bên cầu Chapel

giờ này tuồng như cũng đã vắng em

giáo đường Jesuit ngũ muộn

lạy cha và thánh thần,Amen .

 

Những căn nhà đâm lên giữa rừng đen

Black Forest quay về mai sáng

biết em giờ còn đợi ai mà trời bãng lãng

đám mây đầu núi cuối mùa nằm im .

 

Zurich buồn và lặng lẻ trong đêm .

Huy Uyên

*Tượng điêu khắc sư tử hấp hối trong công-viên nước.

 

Bern

 

Những mái ngói đi qua Bern*

nổi nhớ chồm lên một thời đời gấu

chen nhau những mái che êm đềm

sông bao quanh

mái nghiêng ngã màu nhớ ai mà đậm đỏ .

 

Những vết chân người cũng bao quanh

giá mà em còn đứng dịu dàng đưa tay vuốt tóc

gió Swiss như đang dỗ dành

cùng đời em mê ngũ .

 

Giữa trời chiều Bern ngã ba

tiếng của người gọi ai mà tha thiết

tìm người nói câu ly biệt

trước lúc đi xa .

 

Dòng sông xưa rồi nước cũng quay về

Bern nào hay biết

Chilon thấp thoáng xa bờ

ngàn đời ngũ yên nhớ ai da diết .

 

Ai gọi người mà không về kịp

nguyện ơn xin Chúa cha

đâu đây tiếng chuông nhà thờ Vincent đổ buồn

muốn chết  .

Huy Uyên

*Thành phố của gấu

 

Nữa vầng trăng Geneva

 

Chiều đứng lặng im bên hồ

nghe tiếng gọi người

nước về đâu mà chảy dòng thương tiếc

Geneva thấp thoáng sương mờ .

 

Đâu rồi lâu đài Sforza cỗ xưa

lặng thinh bao đời đứng đợi

người đi lâu rồi cũng không quay lại

Doumo thức trong mưa .

 

Bước chân ngập ngừng Rousseau phố cỗ

chiều lung linh hồ Leman lộng gió

để ai đi mà không nhớ

kỹ niệm Geneva buồn quắt quay .

 

Ai đang hát bên Jet D'eau

giọng người ngậm ngùi cỗ độ

ngút trời sầu theo hơi gió

để nước thả trôi về đâu .

 

Người cũng về đâu,về đâu

bỏ lại gương xưa mặt hồ

sầu kia có còn ở lại

hay chảy cuối trời bơ vơ .

 

Geneva mỗi mùa tiển đưa

một người đi không quay lại

có hắt hiu buồn tím tái

có ngậm ngùi theo bước xưa .

Huy Uyên

 

Ngày qua Milan

 

Buổi sáng nhà trên đồi đang ngũ

mây cũng ngũ dưới lũng sâu

em đã về đây chưa

mà trời tuồng như quay về chốn cũ .

 

Alpes phía đông nằm dịu dàng

những rặng cây xanh đá dựng ngút ngàn

người còn nhớ những ngày xa khuất

tình sương tan âm thầm .

 

Nghe đâu đây nổi nhớ

trở về với Milan

không tiếng con thuyền neo bến đậu

(vẳng đâu rồi tiếng-hát-mi-lăng) .

 

Anh đến nơi đây buổi chiều vàng

những đồng cỏ cũng vàng trong nắng

vườn nhà ai im vắng

không một bóng người

hoài mãi tìm một chút MiLan .

 

Quanh nhà thờ Doumo cỗ kính

lặng lẻ làm đám tang

người xưa quá buồn

một hình một bóng .

 

Đón em mùa thu đã sang

chập chùng mây trôi đầu đỉnh

dưới nắng chiều vàng khép kín

giọng chiều bâng khuâng quá chừng .

 

Tìm người quay về đồng cỏ

nhạc lên vang vọng chiều sương

ai đi bỏ chi nổi nhớ

mây trôi có chút lạnh lòng .

 

Chuyến tàu đi qua quá muộn

em về đâu

mà bão anh chiều còn sớm

khoảng trời còn lại hẹn hò

Milan cuối mùa tiển đưa !

Huy Uyên

 

Venice

1-

Biển xanh ngọt môi em

Venice nhung êm từng dãi lụa

nói lời yêu em từ thuở

sóng xao thuyền trôi êm đềm .

 

Mưa vội về với Venice

anh đi tìm em mà em có biết

hai ta tiển chỉ một người

xa nhau chi để một đời tưởng tiếc .

 

Ai trở về đây phố-nổi

nước kênh chao lạnh vào hồn

ai đi mà không đứng đợi

trao người kỹ niệm buồn hơn .

 

Ta tặng nhau những cọng rơm vàng

nép đời theo từng cối xay gió

nhịp lên ấm từng hơi thở

núi xa để lòng đau thêm .

 

2-

Thuyền trôi trên kênh Venice

những mái chèo khua êm

em có biết

nhớ em từ thuở yêu em .

 

Những mái chèo ngậm sương

chưa hề một lần nói

những lâu đài xa xưa cũng vội

gọi tình nhau âm thầm .

 

Ai quay lại rộn ràng Marco

nhà ai ẫn mình trong tối

ơi người xưa đừng đi vội

cả mây đang ngũ cũng chờ .

 

Thôi rồi một cuộc tình

anh một mình quay lại

thôi rồi anh một mình

Venice lạnh buồn sóng vỗ

vĩnh biệt đi và nhớ .

Huy Uyên

 

Roma

 

Bên đồi hướng dương vàng phai chín tím

em treo tình qua lũng đồi

ngút ngàn hồ thiên nga mọc cánh

em đi còn lại mình tôi .

 

Roma ngũ chìm sắc nắng

nhà ai nằm lặng chân đồi

cửa sổ buồn chi mà đóng kín

cô đơn chạy quanh mình tôi .

 

Những con đường Roma trải rộng

cây xanh ngút màu trần gian

nhịp đời chảy qua bao lần

trôi về đâu mà lòng buồn lắm .

 

Đường quá dài qua Vatican

Huy Uyên

 

Pisa

 

Pisa chuông nguyện hồn ai

tháng năm nằm chết dang tay cùng trời

thánh đường khuất bóng chơi vơi

về đây buồn quá em ơi quá buồn

bao năm tháp đứng sầu vương

trên đồi ai đợi mà thương nhớ người .

 

Pisa nổi nhớ riêng tôi

về đây làm đám tang người phụ nhau

Pisa nghiêng mấy trời sầu

để ai mang cả hồn đau suốt đời

ngàn năm bỏ lại cùng tôi

ngàn năm còn mãi nơi người nổi đau . . .

Huy Uyên

 


Phamngochien.com - 07:32 - 15/08/2015 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận