Khung cửa hẹp ta còn cơi
nới được. Khe hở cuộc đời đã trôi
về đâu. Vọng đổ liên hồi
gió mùa thổi ướt. Tinh khôi dấu tình
khê đọng từ lâu. Trở mình
nghiêng, sắc lạnh khúc du tình. Chênh chao
tóc mây ngày tháng nhuốm màu
Còn nguyên dáng đợi hanh hao góc nhìn
Dặm đời trọn vẹn niềm tin
trong suốt. Chiều kích nhân sinh gập gềnh
cũ nhàu. Lối cũ lênh đênh
bóng em gầy guộc. Dịu êm mắt đời
đăm đắm nhìn nhau. Ngập ngời
đẩy đưa sóng mắt mù khơi. Điệu đà
nhẹ nhàng so bước lướt qua
Ngoài khung cửa hẹp, lệch pha luống thời
