Có một bức tường được khắc tên
Những cái nắm tay chợt sinh ra từ đó
Những đắng cay cũng cố nuốt trôi vào đó
Một lần gượng cười vì ngỡ bức tường mãi xanh...
Bức tường ký ức đã chuyển thành màu xám
Nghĩa là hết cái lý để yêu một người đến điên dại
Nghĩa là tô vẽ chi cho nhiều
Tập quên đi những tháng ngày cũ kỹ...
Bức tường ký ức bằng lòng để rêu phong
Khi muốn viết tên một người lên thật khó
Chi bằng hãy để người viết lên khung cửa sổ màu hồng khác
Và bằng lòng với những vỡ vụn của bức tường...
Thế là bức tường của tôi chỉ còn là nấm mồ
Tiễn một tình yêu về bên khung cửa khác
Đã chết. Ký ức nay đã chết
Bạc màu một trái tim ngỡ đợi chờ làm tất cả sẽ lại xanh...!
ĐINH THỊ SEN