CẢM NHẬN VỀ TƯỞNG
Tặng bạn Lin
Mới sáng thức dậy Ja đã lao tâm vào công việc gia đình, chuẩn bị xong xuôi Ja cắp sách tới trường. Con đường nho nhỏ gió xiêu xiêu đủ để làm mát lòng Ja, đứa trẻ, tuổi thơ với ánh mắt đầy suy tư, thơ mộng ước mơ làm thầy giáo của Ja hứng lên. Ja quyết định nghiệp học của mình cho giỏi giang, để khỏi làm buồn lòng cha mẹ.
Gia đình Ja có bốn anh chị em, cả bốn anh em Ja đều học hành đến nơi đến chốn. Nhưng may thay anh của Ja không thể học được do bị bệnh thần kinh, đáng thương cho gia đình Ja, người anh mất lí trí. Về đời tư của anh Ja là một con người học giỏi môn toán, biết cách yêu thương bạn bè, luôn luôn quan tâm yêu thương mọi người, học suốt mười hai năm đều là học sinh tiên tiến. Nhưng điều phũ phàng đối với anh Ja đã thôi thúc lòng ham học của Ja, khẽ có một tiếng động ở ngoài sân.
Có ai ở nhà không?
Câu nói nghe quen quá nhỉ!
Ja bước ra khỏi phòng, bước chân tập tễnh của anh cũng theo ra ngoài.
Chào em Nhuk
Em gái đó tới chơi, không phải ai khác Ja nói, đó chính là bạn chơi thân với Ja từ thời học trung học cơ sở, tình bạn giữa hai người thắm thiết hơn. Kể lệ cuộc đời tư giữa hai người đến tối mới xong, thật hấp dẫn li kì quá, Nhuk ơi dạo này sao rồi, học hành ra sao rồi, năm nào ra trường và bạn định công tác ở đâu vậy. Ja hỏi với những câu quá quất ? Nhuk có cảm giác vui mừng hẳn lên, chạy tới ôm hôn đôi môi bé nhỏ xinh xắn của Ja, mình học ngành công nghệ thông, mình ra trường rồi và giờ công tác ở Đồng Nai, một vùng đất mà người Chăm mình sống ven sông Đồng Nai đó.
Vậy à ! Thế tại sao Nhuk lại chọn Đồng Nai là điểm đến của mình. Ja không biết đâu, điều lí thú của Nhuk bây giờ là làm gì có ích cho cộng đồng Chăm nói riêng và cả dân tộc Việt Nam nói chung. Nghe những lời này Ja xúc động rơi lệ, những giọt nước mắt tràn xuống miệng đắng chát, nghĩ lại tuổi thơ mình không như mọi người, sống một cuộc sống nghèo khổ.
Tưởng chừng câu chuyện xong tại đây, một hồi sau, chuông điện reo reng reng Ja nhấc máy lên
Alô ! Ai ở đầu dây bên kia ?
Ah ! Tôi đây, không biết à ! Ja sửng sốt khi nghe những lời nói ngọt ngào của cô ta, một người bạn học cùng lớp ở trường phổ thông trung học trước kia. Đậm chứ à ! Ừh Đậm đây, lời nói nghe trót tai.
Đậm ơi ! gọi cho Ja có chuyện gì không ?
Không có gì, mình mời bạn đi ăn đám cưới nè. Nghe xong lời nói đó Ja sốc. cuộc đời của anh ta với Đậm bấy lâu nay tan vỡ chỉ trong chốc lát.
Trong đêm tối mờ ảo, Ja tưởng tượng ra cảnh mình với Đậm sẽ cùng nhau đi suốt cuộc đời, sự việc ấy đã tồn tại trong đầu Ja suốt hai năm liền, Ja quyết định đi học cao hơn nữa, cuộc hành trình tìm kiếm ảo tưởng của Ja đã mang lại cho anh ta một niềm vui. Nhưng đối với người khác thì coi khinh anh ta, tưởng là người điên, anh ta đã thay đổi hẳn cả tính tình lẫn nhân cách.
Năm tháng trôi qua nhanh, cũng như sống trong thời đại công nghiệp hóa, hiện đại hóa giá trị đạo đức của con người kém lắm, có lắm lúc quên đi sự mờ nhạt của quá khứ để hướng tới tương lai. Cuộc đời là sự ảo tưởng, mình sống bằng sự ảo mộng là hay nhất, trong đêm thâu người mà Ja thương và yêu nhất, xuất hiện ở đâu đấy quanh đầu óc Ja, Ja tưởng tượng hay lắm. đó là Trang, là con gái tóc vàng, xinh đẹp có đôi môi hồng hào, mắt tinh, mi mắt lonh lanh khiến nhiều người mê hoặc, lung linh sắc màu yêu thương của Ja, tình yêu Ja dành cho Trang trên kí ức, là một tình yêu đẹp cao cả. Hai người quen nhau không lâu, nhưng cùng quan điểm, chí hướng sẽ dìu dắt nhau đến suốt cuộc đời.
Trang nói : Mình không có gì hết, tốt nghiệp vừa xong, đang thất nghiệp không có việc làm nè, lời nói ngọt ngào dễ thương mà lần đầu tiên Trang gặp Ja, thốt lên những lời như thế. May thay Ja hiểu ý nghĩ của Trang, có cảm giác rung động trước người mình thương bấy lâu nay, nhưng Trang không thay đổi chút nào, vẫn tính tình như vậy, nhay nhảy vui tươi, không suy nghĩ nhiều về tương lai của mình. Nhớ đến hình bóng Trang, Ja lại say sưa hay là say tình trước một vũ trụ bao la của phái yếu, sự vô vọng của cuộc đời đã làm Ja thay đổi hoàn toàn. Chợt tỉnh giấc đó chỉ là ảo tưởng mà thôi, Ja mơ về tương lai chứ thật ra không gì to tát cho lắm. Nhưng mình với Trang là anh em trong dòng tộc mà sao lại quen nhau rồi yêu nhau cớ chứ, đã qua mấy đời rồi mà ưng nhau không được à Na ?
Mày xằng bậy quá, bất kể mươi năm sau cũng vậy à hễ cùng chung dòng tộc là ưng nhau không được. Ja đau đớn, chán nản, hỡi thế gian ta biết làm sao đây ? hỡi Po ơi ta làm sao bây giờ, những người trước kia sao lại đối xử không công bằng với mình vậy, không biết đời Ja có như thế này suốt đời không, Ja đã đi lang thang, không biết số phận mình ra sao...
LƯU TẤN THÀNH (SV lớp NV09 ĐH Văn Hiến)