Chất vấn thói quen (Phan Hoàng)

Sáng sáng tôi hay đến ngồi vào chiếc ghế ấy

nhâm nhi ly cà phê cứt chồn

đọc báo

nhìn cô chủ quán nở nụ cười hàm tiếu

 

chiếc ghế trở thành vật sở hữu của tôi

mùi cà phê cứt chồn trở thành mùi của tôi

những trang báo trở thành chữ nghĩa của tôi

nụ cười cô chủ quán trở thành tín hiệu ngày mới

 

có sáng

chiếc ghế đã có người đến ngồi

tôi bối rối bỏ đi

 

có sáng

mùi cà phê không phải cứt chồn

tôi uống qua loa bỏ đi

 

có sáng

quán không tờ báo

tôi thẫn thờ bỏ đi

 

có sáng

cô chủ quán kiêu kỳ miệng im như thóc

tôi buồn buồn bỏ đi

 

có sáng

quán

cà phê

tôi

bỏ đi bỏ đi bỏ đi...

 

Nhiều khi mắc cười tôi chất vấn tôi

tại sao con người cứ tự đánh lừa mình bằng những thói quen

không học nổi con sông biết thích nghi đổi dòng băng băng về phía trước?

 

PHAN HOÀNG

 


Phamngochien.com - 21:36 - 21/09/2011 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận