Đưa tay giữ lấy người thương
Người đương chực ngã lệ đương đầm đìa
Đã từng bên sớm bên khuya
Lại vì khoảng cách chia lìa trăm năm?
Bờ môi tuôn những xa xăm
Nụ hôn là những sai lầm nên thơ
Ái tình là những bến mơ
Của người sai hẹn, kẻ bơ vơ buồn
Lệ dầu ngăn vẫn chực tuôn
Tay muốn giữ vẫn chực buông giữa đời
Rượu tình bỗng chốc mà vơi
Người thương phiêu bạt muôn nơi mất rồi.
