Chiều chủ nhật hò hẹn không thành (Thiên Huân - SV ĐH KHXH & NV)

    Cô đứng sát vỉa hè, nhìn xe cộ và hít bụi hít khói. Cô đứng kế cây me nơi cô và anh hay hò hẹn, chờ anh đã hơn 10 phút. Khói bụi giờ chẳng còn là vấn đề, nó cứ xộc vào lỗ mũi cô nhưng không thắng nổi sự bực dọc trong con người cô khi chờ hoài mà anh không tới.

    Anh đứng nấp sau đó đã nãy giờ, thấy cô từ sau lưng. Tay anh cầm một bó hoa. Anh đang buộc lại dây ruy băng bị xúc ra. Anh cố tình đứng chờ như thế, vì trong đầu anh có một cái kế hoạch tình yêu khá bất ngờ.

    Kế hoạch là như thế này: 

1)  Cố tình đợi cho cô bực chơi.

2)  Khi bực, cô sẽ chửi. Nếu anh xuất hiện 1 cách từ từ, cô sẽ luôn mồm mắng anh

3)  Vậy anh sẽ xuất hiện bất ngờ

4)  Và dĩ nhiên, để cô khỏi chửi, anh sẽ bịt miệng cô

    Từ 3 và 4, ta dễ dàng suy ra được, anh đang ngấm ngầm thực hiện một Nụ hôn bất ngờ !

    Vậy đó, anh vòng bó hoa ra sau lưng, rón rén bước đến từ đằng sau. Cô đang đứng sát vỉa hè. Anh đứng ngay sau cô, lấy hơi, ôm chầm lấy cô bằng 1 tay, tay kia chìa bó hoa ra trước mặt cô. Cô không kịp phản ứng gì. Anh vội dúi bó hoa vào vòng tay cô, dùng tay quay vai cô lại. Anh nhìn cô trong 2 giây và không kịp để cô nói gì, anh hôn cô say đắm. Giống như những nụ hôn bất ngờ trong những bộ phim Hàn mà anh học được, chỉ thiếu có tiếng nhạc OST vang lên đúng lúc nữa thôi. Anh hôn bằng những gì anh suy đoán, bám riết, nồng nàn, và có chút bạo lực. Anh nghĩ, anh phải nắm thế chủ động, anh phải làm cô mềm nhũn ra trong tay anh. Thế là anh sấn sổ ép cô vào mình, rồi bám lấy eo cô, hôn lấy hôn để. Môi anh liên tục đẩy gương mặt cô ra xa, và gương mặt cô càng bị đẩy ra thì môi anh càng lấn tới.

     Hãy tượng tượng, một nụ hôn như thế, trong phòng ngủ, đừng sau lưng cô gái là một cái giường, chàng trai mạnh bạo hôn tới tấp, tới một lúc cô gái ngã ra giường, chàng đè lên, rồi họ sẽ bắt đầu cái màn ái ân bất tận.

    À, đó là tưởng tượng !

    Còn thực tế, cặp đôi say đắm này đang đứng ở vỉa hè, và sau lưng cô gái là đường nhựa với xe cộ lũ lượt đi qua.

    Bất ngờ, cô mất đà, ngã dúi ra sau. Chàng trai, hình như đang mường tượng ra một cái giường đằng sau, và hình như cũng đang mường tượng ra cái viễn cảnh đằng sau cái giường, không để ý đến cái thực tế ngây ngô kia. Cặp đôi ngã xoài ra giữa đường trong tư thế hết sức lãng mạn. Có vẻ đau và hơi choáng.

    Nhưng cơn choáng chưa kịp dứt, một chiếc xe tải hạng nặng băng ngang qua. Bó hoa văng ra xa. Hồi nãy anh mua cho cô một bó lyly vàng, giờ nó đã thành đóa hoa đỏ thẫm. 

 

Kim Bảo - (vào lúc: 17:11 - 11-14-2012)
Gửi bạn Thủy, do mình vừa vỗ tay vừa lồng tiếng bằng mồm đó mà =)) Bẹp bẹp...
trịnh thị thủy - (vào lúc: 23:11 - 11-13-2012)
bạn Kim Bảo ơi. biết là bạn vui mình vui lắm, nhưng nhân đó mình cũng tưởng tưởng cái vỗ tay của bạn, mình suy luận và cũng thử làm thí nghiệm không thể ra tiếng bẹp bẹp như thế được, vì thế đây chỉ có thể là bạn phấn khích quá mà dùng hai cái dép đang đi trên chân mà vỗ thôi, nó phải là bộp bộp nhưng rồi tại bạn vừa đi ngoài đường về nên chắc chắn đôi dép còn nhiều đất nên có âm thanh bẹp bẹp. mình suy luận thế có chuẩn không, ha ha
Kim Bảo - (vào lúc: 22:11 - 11-13-2012)
Gửi bạn Thủy ! Đoạn kết của bạn không những không kinh hoàng mà còn vui nữa. Xin chúc mừng bạn, cho một tràng vỗ tay: BẸP, BẸP, BẸP...
trịnh thị thủy - (vào lúc: 15:11 - 11-12-2012)
Thầy ơi để em viết lại đoạn cuối cho nó khỏi kinh hoàng như bạn Kim Bảo nói nha thầy.
" - Anh bảo sao? đây là truyện ngắn anh sáng tác về hai đứa mình sao?" nàng giật vội tờ giấy có in truyện ngắn tôi đưa cho nàng.
- không ,không thể nào anh viết thế có khác nào người ta bảo chúng ta chết vì yêu quá lãng mạn không? sáng tác ngay đoạn khác cho em. tôi cười hề hề. 
- ơ kìa em anh cũng sáng tác cho vui thôi mà tại tháng này là tháng tưởng niệm những người mất vì tai nạn giao thông. anh viết thế thì cũng tốt chứ, cho các đôi khác biết là muốn hôn nhau hay say đắm nhau thì đi chỗ khác đừng có ra đường. viết thế khéo có người đọc vào họ lại sợ mà tránh, thế chả phải tình yêu chúng mình đánh thức ý thức giao thông của người ta hay sao.
nang có vẻ xuôi xuôi nhưng vẫn cáu.
-  em không cần biết anh muốn viết thế nào thì viết , không được lôi tình yêu của chúng ta ra mà viết như thế. với lại em là người có ý thức tham gia giao thông khá tốt . chả bao giờ như thế cả.
biết nói nữa nàng sẽ giận , tôi thu vội tờ giấy lại.-  thôi được anh sẽ không sáng tác kiểu truyện kinh hoàng thế nữa, mà em yên tâm đi người ta đọc cũng chả tin đâu. ai đời có đoi nào chết vì hôn nhau giữa đường, người Việt Nam mình lịch sự lắm hôn nhau thì cũng dẫn vào bụi có chết thì cũng chết vì muỗi đốt thôi. anh viết cho vui ý mà.
nàng cười không nhịn nổi.
- em cũng không có ra chỗ bụi bờ ấy đâu nhé
- ừh được rồi, hôm sau anh dẫn em ra chỗ khác không có muỗi đốt."
Bạn Kim Bảo sáng tác thế này có bớt kinh hoàng hơn không,? hì.
Kim Bảo - (vào lúc: 00:11 - 11-11-2012)
Trời ơi ! Thầy post truyện này hả thầy ? Em đọc đoạn cuối thấy cực kì kinh hoàng !!!

Phamngochien.com - 20:29 - 10/11/2012 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận