Chiều buông lẽo đẽo trâu về
Gánh chiều gánh cả con đê cuối ngày
Cái cò quắp nắng lên cây
Vui bên bếp ấm
Chiều say sưa chiều
Gió lên bay thoả cánh diều
Mẹ ơi con chữ chưa yêu đất này
Cái roi vẫn ở nhà thầy
Điểm mười vẫn đợi
Đò đầy chưa qua
Sông là mẹ của câu thơ
Vừa đưa vừa đón vừa chờ vừa trông
Thác ghềnh khe vực sâu nông
Mù khơi bờ bến vẫn mong bến bờ
Eo thon kĩu kịt chiều về
Dẫu xa vời vợi vẫn quê trong lòng
Trăm làng chung một nhánh sông
Trăm yêu thương vẫn trong vòng tay quê
