Chiều phố Vọng (Nguyễn Khôi - Hà Nội)

 

CHIỀU

PHỐ VỌNG

 

 

Chiều Phố Vọng

"Người ta vọng chức quên tình

Tôi nay phố Vọng một mình Vọng Em"

(NK)

 

Nắng óng ả xanh cao chiều phố Vọng

Hoa sữa vương hương cốm đầu mùa

Em xuất hiện như thiên thần lồng lộng

Rất diệu kỳ mà lại rất thơ

 

Đâu có phải bờ sông Lô hoang vắng

Gió dập dờn mây trắng ngút ngàn lau

Sông cứ chảy vờn sau tà áo trắng

Mặc thời gian như nước chảy qua cầu...

 

Ai mơ tưởng từ lâu câu chuyện cũ

Mối duyên thơ như trời đã đặt bày

Em cứ nói lòng mình qua hơi thở

Để cho anh uống cả tứ thơ say

 

Thật mộng ảo đâu đây chiều phố Vọng

Em có duyên rạng rỡ lạ kỳ

Anh trẻ lại với tình thơ sống động

                               Sông Lô hời...

                        ai đó gọi trên kia.

 

                                                                    Phố Vọng, Hà Nội 2-9-2000

                                                                       NGUYỄN KHÔI

 


Phamngochien.com - 09:31 - 01/10/2011 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận