Chờ một người vốn ở rất xa
để bỗng thấy mình vô vàn ngốc nghếch
bài thơ buồn em hoài công viết
bởi có khi nào anh biết đến nó đâu?
Chờ một người vốn đã thuộc về một người khác ta
Bắt gặp gương mặt ngày nào
Nhưng ánh mắt giờ xa lắc
Bước chân cũng vội dẫu có một người vẫn đoái nhìn theo
Chờ một người có phải là sự trừng phạt không?
Nếu đúng chắc tại em yêu anh quá đỗi
Tại em chẳng còn mang lại cho anh hạnh phúc
Như hạnh phúc mới kia...
Đinh Thị Sen
