Miền thương
Những hàng cây thở
Hắt bóng chiều lên đê
Trở gió
Chuông nhà thờ đổ lệ
Gió lộng cánh đồng
à ơi... tiếng võng... sang sông... thương mình
Những hàng cây thở
Năm xưa
Làng tan tác
Bao hợp tan nay còn mảnh làng
Trầm mặc
Nghìn năm sau thổi hồn vào đất
Những mặt người
Nỗi buồn vẫn đau đáu hàng cau
Người về thành thị
Xác xơ rơm rạ
Nhàu nhĩ con đường
Hóa đá một miền thương./.

Zíc zắc
Bầu trời xanh
Mỉm cười với tôi
Mơ về thiên hà với những ngôi sao sáng
Không cô đơn và giật mình
Có kí ức viết thành bài hát
một thuở xa xôi vũ trụ
Lan man trong bóng đêm
Bầu trời xanh mỉm cười với tôi
Khi cất cánh bay về
Thả mình vào nỗi nhớ
Giọt nước mắt đầu tiên là ngôi sao chổi
làm thế giới vỡ tan
bầu trời xanh
Có lại lành
Có lại cười với tôi như tình yêu thuở nhỏ
Khép miệng hố đen
cập bến ngân hà
Bầu trời xanh nếu một ngày xanh lại
hãy mỉm cười với tôi
Trong giấc ngủ yên bình
cơn mơ về không cần ám ảnh
từng mảnh buồn zíc zắc vô thanh

Messages có 2 tin
1 tin buồn và một tin vui
Friends nhiều chả buồn accept
Deny nhiều những ngổn ngang
Có khi remove nhầm cả bản ngã
Profile 3 dòng kì quặc
Notifications là 1 ngày hư vô
Face rất nhiều khuôn mặt
Chỉ có tôi chat với riêng mình
Có một ngày tâm hồn error
Lại clear hết và post trái tim mình
Nắng chiều
Nắng rơi lưng giếng trời trong vắt
Khóm lá giật mình
Thung lũng ngẩn ngơ
Mây tan vào giấc ngủ
Nỗi nhớ cõng trên lưng đèo
Nương ngô này chờ em
Sao nắng chiều vội tắt
