
Bình tâm
Tôi chộp lấy tôi
Dẫn dắt
Rồi mới hỏi
Chúng ta về đâu ?
.
Cứu rỗi
Chờ
Đầy ắp hư hao
khốn khó
Đã tàn
Nắn lại ngày
chân chất thật
Đắp một yêu thương.
.
Thừa nhận
Tôi yếu mềm
Bơ vơ tìm hơi ấm kỷ niệm
Thấy Tự trọng gục chết nơi đơn côi
Nhung nhớ người vơi bớt bàng hoàng.
.
Dang dở
Chiêm bao
sự sống chập chờn
lục tìm khoảnh khắc
em hiện về trả nốt tay ôm.
.
Chán chường
Đứng lại
Sâu Chán chường
Đường đã đi thành đường
Chán Chường thành tâm giao
Hóa máu.

Khi mùa xuân đến
ta thấy bầu trời thật đẹp
hơi xuân ấm áp
khí xuân lâng lâng
nhưng lại không tìm thấy giấc mơ cho riêng mình
đành cứ để cho mùa xuân qua đi
khi chúng ta không làm được gì,
ngập trong luyến tiếc dù trái tim căng đầy nhiệt huyết
hãy cứ để cho mùa xuân qua đi
mùa xuân cần khát vọng
nên đã trách móc,
hờn giận
mùa xuân làm tôi áy náy
cảm thấy có lỗi
vậy hãy để cho mùa xuân qua đi.