Con đò bất tỉnh hồi sinh
Có người khách lạ một mình qua sông
Đò xuôi mặt nước bềnh bồng
Lão đò cười nhẹ trong lòng mừng rơn
- Chiều nay có gạo nấu cơm
Con đò tỉnh lại chẳng hờn vu vơ
Dòng sông bến đợi bến chờ
Như đời ông lão mơ mơ màng màng
Tôi mừng ông lão đò ngang
Mỗi lần đưa khách làng nhàng mà vui
Lão ông vón vén nụ cười
- Tui còn đủ sức để bơi kiếm tiền
Mong ngày sóng lặng bình yên
Con đò như thể bạn hiền của ông .
MỘT THỜI TA YÊU
Em nằm tựa dốc
Không tên
Cỏ non khúc khích
Hỏi thềm
Ngực trưa
Thồ hoang
Lục lạc giao mùa
Ngỡ ngàng con ốc
Xin thưa về trời
Bên đồi
Lành lạnh
Sương phơi
Em nằm ngủ suốt
Một thời
Ta yêu ...
Liên Phương