Bình minh sưởi ấm mộ bà
Giọt sương đậu trắng cỏ gà vừa lên
Bà nằm dưới nấm đất hiền
Gội mưa tắm nắng từ miền ca dao
Bà ơi vạt cỏ thương sao
Đầu xanh đôi mắt nghẹn ngào sương rơi
Hương trầm lan toả khoảng trời
Cúi đầu con vái ngàn lời trong tâm
Con nghe lọn gió thì thầm
Bao năm cỏ đã bật mầm mà xanh
Cỏ ru bà giấc thơm lành
Hồn bà hay cỏ hoá thành mênh mông
Lối con đi giữa cánh đồng
Cỏ may đan mãi vết lòng chưa khâu
Con nghe cỏ đã chuyển mầu
Hình như con thấy mùi trầu tỏa hương.
