Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế (Hạt Thóc)

 

Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế

Mà cuối con đường anh mới nhận ra em

Không phải chờ đợi lâu để phần còn lại của nhân loại nhận ra em. Mùa thu em hiu hắt trong dáng buồn liễu rủ. Em se sắt trong làn gió heo may lang thang. Em khoe sắc trong chiếc hoàng bào của lá, của nắng, của hoa cúc, của hạt thóc. Em miên man đưa hương trong mùi thơm dịu dàng của cốm mới, của hoa sữa nồng nàn. Em đánh thức kí ức ngủ quên của bao người. Vẫn còn đó, như in, tâm trạng hân hoan trong ngày thu tháng tám. Với người chiến binh, mùa thu em có màu đỏ của lá cờ chiến thắng, có mùi hắc nồng của khói thuốc đạn bom - mùi gian khổ hy sinh mà oanh liệt. Để rồi bác nông dân có cánh đồng chờ gặt bông lúa vàng. Để rồi em thơ có đêm hội trăng rằm, có chiếc đèn ông sao cùng tiếng trống lân "tùng rinh" vui nhộn. Để những bạn học sinh, sinh viên lại bồi hồi gặp nhau trong ngày hội khai trường. Cùng chúc nhau thành công cho khởi đầu những hoạch định mới ... Em đó, e ấp bên lũy tre xanh còn in hình Thánh Gióng.

Còn ta, ta đã xa em mấy độ thu rồi. Cũng định trở lại thăm em cho lời hẹn mùa thu cũ. Ai ngờ, niềm tin vỡ vụn. Cứ ngập ngừng rồi thời gian thấm thoắt thoi đưa. "Ta đã sống nhiều rồi cánh đồng tuổi nhỏ. Có về được nữa. Khi đã gây xước. Khi một mình bước vội ra đi". Em thấp thoáng hiện về trong ta khi sự so sánh khập khễnh, chênh vênh với phố. Để rồi khiêm tốn chìm lấp sau phố xá ồn ào, đèn xe rực rỡ cùng những niềm tin và hy vọng mới của ta. Sài Gòn nắng mưa hai mùa rõ rệt lấy gì gợi thức cho ta nhớ đến mùa thu em. Ta lại như sợ mắc tội lỗi nhịp với phố nên cứ cuống cuồng, say ngủ, quên mình trong xô bồ day by day. Ta như kẻ "giang hồ mê chơi quên quê hương". Nỗi nhớ em đọng lại trong ta chỉ còn như một mặc định của tháng ngày.

Như người chồng say nắng bao lâu nay sực có cảm giác hối lỗi với người vợ hiền. Ta cụ thể ngày buồn bằng những vòng xe lang thang khắp phố. Thật chậm, thật chậm. Như cố hãm cái nhịp gấp gáp cố hữu những ngày qua. Phố vẫn thế, vẫn ồn ào và bụi bặm. Để lòng bằng an, ngắm nhìn, cảm nhận. Người tình đơn giản quá hóa mong manh quá. Sài Gòn, cuối thu sao vẫn buồn, cố nhân ơi. Có lẽ là ta cô đơn, mùa đông đến rồi mà bàn tay còn cô lạnh. Tự nhiên, em hiện về trong quay quắt nhớ... Ngày ấy, thời bé thơ, trên con đường có lá me bay, em bên ta trong chiều thu lạnh. Bàn chân chim nứt nẻ, bờ môi khô run tái tê. Ta buông mình trong vòm ngực bé nhỏ mà bình yên của em. Nằm ngắm mây lướt qua bầu trời thu xanh hơn thơ Nguyễn Khuyến. Từ em, ta có một gia đình. Từ em ta, ta có một tuổi thơ. Từ em, ta có những ngày hoa niên mơ mộng. Từ em, ta có một tâm hồn, một khát vọng...xa em.

Sài Gòn thênh thang, khúc hát "quê hương" thoảng bay như làn gió thu chiều. Tan loãng. Nỗi nhớ em cộng hưởng khi nghe tin đài báo bão giông. Em ta gồng mình trong mưa lũ, trong giá lạnh. An ưu nhé, ngay cả lúc này, khi khoảng cách quá xa, lòng ta chưa nguội lạnh cũng chưa đủ lửa để thiêu rụi một lời yêu thương. Ta kê cao gối cho giấc ngủ nồng say, Sài Gòn mà, đâu có khái niệm lụt bao giờ?! Nước triều cường dâng đỉnh điểm cũng chỉ ngập đến...ống chân. Bực mình với câu chửi thề đường sá, rồi thôi, có đủ thời giờ đâu mà thương em. Tiếng nói thiết tha của một MC phát thanh " tất cả hướng về miền Trung ruột thịt" làm ta ngỡ ngàng. Em - cuối thu - mùa -  mưa lũ. Ta thấy mình thật mang tội với em, một tội lỗi hồn nhiên.

Bốn mùa thu qua, ta vẫn còn là một gã quê mùa trước phố. Thế mà,  bên em, ta đánh mất đi nhiều hương đồng cỏ nội. Bóng em có còn song hành cùng ta khi dừng xe lại, ta trở về nhịp sống Sài Gòn - thường nhật? Chỉ biết lòng ta ngậm ngùi thốt lên trong vô thức như một kẻ mộng du: "Ai đâu trở lại mùa thu trước. Nhặt lấy cho tôi những lá vàng..."                                                     

 

Hạt Thóc

 


Phamngochien.com - 13:45 - 02/11/2011 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận