(Kính viếng hương hồn mẹ và dì Nhạ)
Còn dì, còn bóng mẹ ta
Dì đi, bóng mẹ nhạt nhòa gió sương
Bao năm gánh nỗi đoạn trường
Trăng chưa khuất núi còn vương tơ lòng.
Dì thương đời mẹ long đong
Trầu ôi, vỏ đắng đèo bòng khôn nguôi
Đếm đong mấy chục tuổi trời
Bỏ hoa nhân ngãi, mẹ tôi héo mòn.
Dì là ngọn núi chon von
Dì thay vú mẹ cháu con nương nhờ
Mẹ tôi bỏ lại bài thơ
Dở dang dì viết bây giờ chưa xong !?!
Gặp dì tôi lại chạnh lòng
Như ngày còn mẹ, những mong trường tồn
Nhạn chiều khép cửa hoàng hôn
Đêm nghe tiếng vạc gọi hồn ! Dì thăng./.
