Con một lòng xin mẹ (Ngô Minh Hòa)

Tháng tám nắng rắc vàng sườn núi

Chim Chơ Rao chao chác gọi bầy

Cha đốn củi  lưng đầy muỗi vắt

Mẹ dầm mình nắng gắt ban trưa

 

Con chưa hiểu, chưa đỡ đần cha mẹ

Chưa làm vui lui bớt nhọc nhằn

Chưa thể hái,chưa làm nên quả

Như chim non con bước vào đời

 

Được đến lớp, được về phố biển

Nơi yêu thương bè bạn xa gần

Nhiều dân tộc và người nhiều huyện

Con ngỡ mình bạn cũ tình thân...

 

Không tiếng sáo,chiêng cồng thôi thúc

Con hóa thành ca sĩ Y Moan

Không đàn Tính, tiếng Then còn gãy khúc

Váy em xòe, khuôn ngực trăng non

 

Đêm hội trại con mơ về cổ tích

Chàng Đam San chiến thắng nữ thần

Hồn dân tộc hóa hồn đất Việt

Em hát bài ơn Bác làng Chăm...

 

Năm tháng qua đi kỷ niệm xa xăm

Ai có thể làm thời gian dừng lại

Có ai bảo học trò vụng dại

Nụ hoa đầu em giữ vẹn nguyên

 

Con đã đi xa khắp chốn, khắp miền

Vẫn nhớ về trường, nhớ thầy cô, nhớ lớp

Nhớ dáng hình em, nhớ lời em hát

Con một lòng xin mẹ, mẹ ơi.

                                                       NGÔ MINH HÒA

                               (Hiệu phó Trường Dân tộc Nội trú tỉnh Phú Yên)

* Bài thơ phỏng theo câu chuyện tình của một chàng trai người dân tộc Ê đê và một cô gái người dân tộc Tày. Cả hai đều là cựu học sinh trường PTDTNT Tỉnh Phú Yên. Tình yêu của họ đã không được cha mẹ ưng thuận.

 


Phamngochien.com - 17:27 - 10/09/2011 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận