Cứ mỉm cười đi... (Nguyễn Đặng Tường Vi - SV ĐHSP TP.HCM)

 

Cứ mỉm cười đi bởi sẽ chẳng sao đâu

Những tật nguyền không bao giờ thắng được trái tim ta mạnh mẽ

Dẫu tật nguyền ở ngay nơi dìu ta đứng dậy sau mỗi đớn đau đi nữa

Thì ta cũng là chính ta

Nghĩa là đôi chân mạnh mẽ hơn mỗi lần đứng dậy

Và đôi tay chống xuống đất luôn cứng cỏi hơn khi đưa lên níu một bàn tay.

 

Cứ mỉm cười đi bởi ngày mai không bao giờ biến mất

Dù ta có chết đi thì ngày mai luôn hiện hữu trên kia

Và ta - ở cái thế giới luôn hiện hữu đằng sau sự sống

Cũng sống tiếp ngày hôm nay...

 

Cứ đi đi đừng ngoái đầu lại tiếc thương

Bởi quê hương và tuổi thơ không bao giờ chết cho dẫu ta đi xa lơ xa lắc

Ngoái đầu qua cửa kính ô tô nhìn dáng mẹ liêu xiêu.

Em ạ!

Chúng ta đều chỉ là những kẻ tha phương

Cầu con chữ hay miếng ăn thì cuối cùng cũng chỉ là để sống

Nhưng đời có cho không ai cái gì đâu em nhỉ?

Nó vắt kiệt ta đến chút lẽ sống sau cùng

 

Nhưng quê hương và tuổi thơ không bao giờ chết đâu em ạ

Nếu tận trong tim ta còn có một quê hương

 

Nên dặn lòng cố quên hay là nhớ một tình yêu đã mãi mãi qua đời?!
Hay như người ta bảo nhau nửa đùa nửa thật: "Cố nhớ để mà quên"?

Giữa những giấc mơ, ta thắc thỏm hoang mang để không phải chựng lại giữa cuộc đời này

Cho dẫu bao tin yêu đã hao mòn cạn kiệt

Thì ta cũng vẫn còn lại chính ta...

 

Đừng vùng vẫy hỏi tôi của ngày hôm qua chết đâu rồi sau bao nhiêu vấp ngã

Bởi bản ngã cũng giống như ADN - không bao giờ thay đổi

Chỉ có rêu phong phủ đầy lên dáng vẻ - biểu hiện của trái tim

 

Cứ mỉm cười đi bởi sẽ chẳng sao đâu

Ta vẫn sống - dù sao đi nữa

Chỉ cần trong tim có một thôi thúc mạnh mẽ

Rằng ta phải đứng lên!

 

Tường Vi

 

 


Phamngochien.com - 16:14 - 06/09/2011 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận