Đêm Sài Gòn (Phạm Thị Thùy Dung)

Na ngồi một mình trong đêm vắng yên tĩnh, bóng tối bao trùm xung quanh - đó là cái khoảnh khắc hiếm có của mảnh đất Sài Gòn chật chội, nóng bỏng và khét ngẹt mùi xe cộ này. Những giọt nước mắt cứ rơi, cứ nối tiếp nhau lăn dài trên gò má mà chính nó cũng không hiểu vì sao. Một cảm giác bâng khuâng khó tả chợt hiện về, một nỗi buồn tái tê như cứ bám lấy ruột gan nó. Nó ngồi lặng lẽ một mình, nhìn về phía xa xăm trước mặt, nơi chỉ có thể hiện lên trước mặt nó những ánh đèn chiếu soi xuống mặt nước sông Sài Gòn lung linh, huyền ảo. Nó buồn, nó chợt nhớ nhà, nhớ về mái ấm gia đình nhỏ bé mà nơi ấy có bố mẹ và các em ở một vùng sông nước nghèo khó, xa xôi. Nó nhớ thầy cô, nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tất cả những kỷ niệm mà đối với nó có lẽ sẽ theo suốt trong cuộc đời này. Và cuối cùng thì cô bé cũng biết những giọt nước mắt không hạnh phúc này là vì đâu. Nhìn nó thật đáng thương, vẻ bề ngoài nó luôn tỏ ra cứng rắn nhưng bên trong nội tâm lại dễ sầu thảm và rơi nước mắt. Phải khó khăn lắm bố mẹ mới có thể lo cho nó được lên Sài Gòn học. Từ nhỏ, Na đã là một con bé thông minh, ngoan hiền và học giỏi, nó hiểu về hoàn cảnh của gia đình mình- một gia đình nông thôn nghèo khó, cha bị bệnh ốm đau triền miên, còn mẹ thì tần tảo sớm hôm với mảnh ruộng và những gánh hàng rong để có thể lo cho cuộc sống gia đình, lo cho nó và cho cả các em của nó nữa.

Na thầm hứa sẽ cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng cha mẹ, Na hy vọng có thể giúp đỡ các em được nhiều hơn, hy vọng cuộc sống của gia đình em sau này sẽ đỡ vất vả và khó khăn hơn. Em ước mơ sẽ trở thành một bác sĩ giỏi để mình có thể chữa khỏi cho bố căn bệnh tim quái ác đang ngày đêm hoành hành sức khỏe của bố em. Càng nghĩ về gia đình mình, em càng ra sức học tập để hy vọng sớm thực hiện được ước mơ đó của mình. Ngoài giờ học trên lớp, Na còn phụ mẹ hái rau ra chợ bán, dạy các em học bài, làm mọi việc trong gia đình, chăm sóc khi bố bị đau. Lòng quyết tâm đó đã đựơc cô bé thực hiện bằng việc thi đỗ vào trường Đại học y dược Thành phố. Cô bé sinh viên năm nhất ấy luôn luôn cố gắng trong mọi hoàn cảnh, trong học tập, trong các phong trào của trường lớp đề ra. Ngoài ra, em còn tìm nhiều việc làm thêm bên ngoài như: gia sư, tiếp thị sản phẩm... để có thêm số tiền trang trải vào cuộc sống của mình và giúp gánh nặng trên đôi vai gầy của mẹ được bớt đi phần nào. Dẫu biết rằng cuộc sống còn nhiều khó khăn, thử thách nhưng em sẽ cố gắng vượt qua, cố gắng để hoàn thành giấc mơ ấy của mình. Cha mẹ thương yêu em nhiều lắm, thương đứa con gái bé bỏng của cha mẹ ngày nào giờ đã lên Thành phố tự học và lo cho mình. Dẫu biết rằng thương con nhiều nhiều lắm nhưng cha mẹ chỉ có thể an ủi, động viên con gái về mặt tinh thần, mong em cố gắng để vượt qua mà thôi. Na đã nhiều lần nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên đôi gò má cao cao, gầy gầy của cha mẹ, nó càng thương cha mẹ nhiều hơn. Nó ước sao cho 5 năm đại học sớm trôi qua, để nó sớm trở thành một bác sĩ giỏi, có thể chữa cho bố khỏi những cơn đau quằn quại, có thể giúp mẹ chăm sóc các em, cho đôi quang gánh trên đôi vai gầy của mẹ đỡ nặng hơn để mẹ đỡ vất vả hơn, để mẹ không còn phải thức khuya dậy sớm như bây giờ mãi.

Nó nghĩ nhiều lắm, khóc nhiều lắm, nước mắt nó cứ rơi, rơi mãi cho đến khi ướt hết hai vạt áo mà nó không hay. Nó buồn, nó nhớ nhà! Không biết bây giờ bố mẹ và các em đã ngủ chưa? Không biết giờ này bố có còn bị những cơn đau tim hành hạ nữa hay không ? Không biết rằng đôi vai mẹ đã bớt gầy hơn so với ngày nào hay chưa? Không biết thằng Tí, cái Chi có ngoan không? Có học giỏi không?... Hàng lọat câu hỏi cứ chất vấn mãi trong đầu con bé. Càng suy nghĩ nước mắt nó càng rơi, nước mắt cứ rơi, rơi mãi như chính nó chưa bao giờ được khóc vậy! Nó nhớ đến thầy cô, bạn bè, nhớ đến mái nhà 12A5 mà chúng nó vẫ thường hay vui chơi và học tập. Nó nhớ đến cô Ly - giáo viên chủ nhiệm của lớp với những tình cảm và sự chân thành dìu dắt mà cô đã dành cho cả lớp. Nó nhớ đến những giọt nước mắt của cô vì mỗi lần lớp không nghe lời, bị hạ bậc thi đua... Không biết các bạn có còn nhớ đến cô bé Na - lớp phó học tập này nữa không? Các bạn có nhớ đến những giây phút mà cả lớp đi cắm trại hay đi thực hành môn sinh học ở ngoài cánh đồng của hợp tác xã hay không?... Còn Na, Na nhớ mọi người nhiều lắm, nhớ đến tất cả những kỷ niệm vui buồn mà các bạn cùng Na đã trải qua. Chợt có tiếng gà gáy, nó giật mình vì  trời đã sáng từ lúc nào mà nó không hay. Vội lau những giọt nước mắt, nó bước về phòng trọ, mà nơi đó mấy đứa bạn của nó đã ngủ say từ lâu. Đâu ai biết được rằng con bé đã nghĩ gì suốt đêm qua, đâu ai biết được rằng mắt nó tại sao lại sưng lên như thế! Có lẽ chỉ có trăng sao, cỏ cây mới hiểu được những giọt nước mắt của nó mà thôi! Nó bước vào phòng, khẽ đóng cửa và lên giường nằm đợi đến giờ để dậy đi học.

Với nó, ngày hôm nay cũng sẽ trôi qua như bao ngày bình thường khác, nó lại đi học, và đi làm thêm vào buổi tối.

Tiếng gà gáy lưa thưa ở thành phố này khiến nó càng thêm nhớ nhà, nhớ mọi người nhiều hơn. Và giờ đây, những giọt nước mắt kia sẽ không rơi bởi nó cố kìm nén lại, để chứng tỏ rằng mình là con bé mạnh mẽ, cứng rắn hơn lúc nào hết!!!

Phạm Thị Thùy Dung

(cựu SV K08 ĐH Văn Hiến)



Phamngochien.com - 08:01 - 18/12/2014 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận