Đôi cánh mưa (Nguyễn Ngọc Thùy - SV ĐH KHXH & NV TP.HCM)

- Suri Miu (Nguyễn Ngọc Thùy) -

Tặng romiu

Phong.

Ban mai ở thôn quê thật yên bình, Phong không ngủ nướng như mọi hôm mà anh dậy thật sớm. Phong trở mình dậy từ lúc tiếng người đi làm đồng đã rộn ràng trên con đường làng vắng lặng, xác xơ. Phong quyết định đi ra chợ, bằng xe đạp chứ không phải bằng bất cứ phương tiện nào khác. Vì chỉ với chiếc xe đạp ngày xưa anh mới cảm nhận được sự tan đi của làn sương mù trắng xóa. Phong nghe thấy trong sớm mai cái hương vị lành lạnh của từng ánh sương mai khi anh cùng với chiếc xe đạp xé tan nó ra. Một buổi sáng nhộn nhịp, người đi chợ, kẻ đi làm, trẻ con đi học với những tiếng cười nói ê a đem đến cho Phong một cảm giác yên bình lạ kì. Lâu lắm rồi, lâu lắm kể từ ngày gia đình Phong chuyển lên Hà Nội sinh sống anh không có được cái cảm giác yên bình đến dịu nhẹ tâm hồn như thế này nữa. Lần này Phong về quê không phải là du lịch cũng không phải thăm họ hàng mà anh đang trốn tránh. Anh mong cảnh vật và con người nơi đây có thể giúp anh thanh thản mà dần quên đi cuộc sống phức tạp mà bản thân anh hiện đang phải đối diện hằng ngày.

- Anh ...!

Tiếng gọi ngọt ngào kia không làm cho không gian trở nên êm dịu hơn mà ngược lại nó như làm sụp đổ tất cả mọi cố gắng của Phong. Cái giọng nói ấy chính là sở hữu của cô gái Kiều Thư xinh đẹp - người con gái mà anh yêu say đắm và cũng chính là người mà anh không được phép yêu. Sự xuất hiện của Thư làm cho Phong ngạc nhiên đến độ anh quên mất chính mình đang trốn chạy cô.

Phong chở Thư trên xe, vẫn là chiếc xe đạp này, vẫn khung cảnh này nhưng tâm hồn họ dường như đã khác xưa rất nhiều. Ngày xưa khi họ còn là học sinh cấp 3 anh cũng đã từng chở Thư như vậy mỗi chiều tan trường về, cô ngồi sau xe hát vu vơ vài câu hát học trò, rồi mưa hai người cùng trú mưa dưới hiên nhà ai đó, lúc ấy Thư lấy khăn lau vội cho Phong. Vậy mà anh yêu, yêu say đắm từ cái thuở học trò cho đến những năm sinh viên và bây giờ đùng một cái Phong không yêu nữa và quyết định vào Nam công tác.

- Tại sao vậy anh? Anh gặp vấn đề gì sao?

- Chỉ vì anh muốn thay đổi nơi sống và làm việc, Sài Gòn là nơi dễ lập nghiệp anh muốn vào đó để tự khẳng định bản thân mình.

- Còn bố mẹ ... và ... em thì sao?

- Anh xin lỗi nhưng ...

Không gian bỗng trở nên im lặng lạ thường, rồi đột nhiên một cơn mưa rào nhẹ xuất hiện nư một định mệnh cuối cùng để níu kéo sự ra đi của Phong. Hai người vào trú mưa trong một hiên nhà chỉ vừa đủ chỗ cho họ và những tiếng nói thì thào như van nài.

- Anh có thể ở lại mà đúng không?

- Anh không thể Thư à!

Dường như biết được những lời nói của mình không có tác dụng gì với quyết định lần này của Phong cho nên cô không nói gì thêm để mặc cho những hạt mưa vô tình rơi trên đôi má ửng hồng hòa lẫn với những giọt nước mắt đắng cay.

- Nhưng dù đi đến đâu anh vẫn sẽ mãi là người anh tốt nhất của em em sẽ luôn nhớ tới anh, thường xuyên liên lạc về nhà anh nhé!

- Giờ anh chỉ mong chúng ta la người Trung Quốc ...

- ... Tại ... sao?

Vì nếu là người Trung Quốc thì anh sẽ có thể yêu và cưới em Thư à. Phong chỉ dám nói điều đó trong suy nghĩ của mình, bởi với Thư anh là người anh hai mẫu mực nói ra sẽ làm cô bé tổn thương, điều mà anh không bao giờ muốn xảy ra với cô.

- Anh chỉ nói vu vơ vậy thôi mà cô em gái, nào tạnh mưa rồi chúng ta về thôi - Phong cười hiền, nụ cười che giấu bên trong một trái tim thoi thóp, một tâm hồn đang rỉ máu.

Thư lặng im ngồi sau xe nhè nhẹ lau những giọt nước mắt như thể sợ Phong phát hiện ra chúng . Hoàng hôn buông xuống, bóng chiều như đang nuốt hai con người đau khổ kia vào màn đêm tăm tối.

Sau cái ngày hôm đó, đúng một tháng sau Phong vào Sài Gòn, anh cố gắng lao đầu vào công việc cả ngày lẫn đêm. Nhưng ... dường như mọi công việc anh làm hằng ngày điều khiến anh nhớ Thư. Nhiều đêm gục đầu bên hàng tá bản báo cáo Phong tưởng như mình đã bỏ cuộc, anh muốn ngay lập tức bay về Hà Nội để được ôm cô, hôn lên vầng trán bé nhỏ của cô và tiếp tục yêu cô với tư cách là một người anh trai. Phong vùng bước đi, rồi cái vắng lặng của Sài Gòn đêm khuya như đánh thức anh. Bố mẹ sẽ rất khó xử, bạn bè sẽ cười nhạo hai người, rồi còn bà con họ hàng nữa, bấy nhiêu suy nghĩ ấy đã níu bước chân chàng trai Hà thành ở lại nơi đây. Nhưng điều mà ít ai ngờ tới nhất là việc Phong chỉ là con nuôi của gia đình Thư. Khi bố mẹ nói cho Phong biết điều này anh như òa khóc vì sung sướng và rồi:

 " Tuy con chỉ là con nuôi nhưng bố mẹ và em Thư từ lâu đã xem con như là ruột thịt, vì con đã lớn nên bố muốn con biết sự thật. Nhưng Phong à, hãy hứa với bố con mãi là đứa con ngoan của bố mẹ và người anh hai tốt nhất của em Thư nha con!".

 Phong nghẹn ngào trong tiếng nấc buông ra câu nói: "Vâng, con hứa!".

 

Thư.

"...Hà Nội mùa này chiều không buông nắng

Phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô,

Quán cóc liêu xiêu một câu thơ

Hồ Tây, Hồ Tây tím mờ..." *

Trời Hà Nội đã bắt đầu sang đông với những cơn gió heo may và cơn mưa phùn tinh nghịch bất chợt đến rồi vội đi, đường phố như còn níu kéo đâu đó một chút hương cốm ngất ngây và hương hoa sữa nồng nàn của mùa thu. Nắng đông không rực rỡ mà chỉ đủ để làm má một ai đó ửng hồng. Những con đường trải dài với những hàng cây đang thay sắc thỉnh thoảng có vài chiếc lá còn sót lại trên cành vô tình bị cơn gió thoáng qua đang tiếc nuối rơi rớt xuống mặt đường vắng lặng. Màu xám là đặc trưng của mùa đông Hà Nội, một màu xám gợi nên trong lòng con người nơi đây một niềm suy tư, một nỗi buồn sâu lắng. Tâm hồn Thư giờ đây cũng đượm một màu xám như thế, vì anh trai của mình đã mất. Chiều đông năm nay vẫn cái không khí của những năm trước nhưng không còn ai cùng cô ngắm nhìn Hồ Tây tím mờ cũng không còn ai yêu thương, chở che cho cô nữa. Và cũng chính mùa đông năm nay Thư nhận được một bức thư từ Sài Gòn gửi vào.

"Gửi Thư - người con gái anh yêu

Chắc em sẽ rất bất ngờ vì điều này nhưng anh vẫn muốn nói điều này một lần nữa, anh yêu em. Không phải với tình cảm của một người anh đối với em gái mà là tình yêu. Em có biết không anh đã rất dằng vặt khi biết mình yêu em và anh như òa khóc khi biết mình chỉ là con nuôi. Lúc ấy anh chỉ muốn chạy đi và hét lên thật to là anh yêu em nhưng rồi anh nhận ra một sự thật nữa là anh không được phép yêu em, vì trên danh nghĩa chúng ta vẫn là anh em. Cho nên anh đã quyết định ra đi, rời khỏi em, mang theo tình cảm đơn phương ngu ngốc của anh ra đi mãi mãi. Nhưng ngay lúc này đây anh thật sự đã bị đánh gục bởi tình cảm đó, anh không ngăn được nỗi nhớ em cồn cào hằng đêm. Anh sẽ về Hà Nội, anh sẽ về tìm em ở một góc Hồ Tây quen thuộc của chúng ta. Em có thể không đến nhưng anh sẽ đợi em đến khi nào gặp được em thì thôi.

Phong."

Thư như ngã quỵ, cô không còn sức lực nữa, tiếng khóc đau đớn hòa lẫn trong tiếng lá vàng rơi xào xạt. Thư không thể ngờ được người anh hết mực yêu thương cô suốt hai mươi mấy năm qua lại là anh nuôi và điều càng không ngờ tới nhất là anh Phong yêu cô. Nhưng Phong đã mất, ai đã gửi lá thư này cho cô?

Một chiều đông thủ đô như bao chiều đông khác, cô gái xinh đẹp dạo bước chân mình trên Hồ Tây xinh đẹp, đượm buồn. Từ khi Phong mất cô có thói quen dạo Hồ Tây mỗi hoàng hôn về, vẫn như mọi ngày cô ngồi trên ghế đá đưa đôi mắt buồn của mình ngắm nhìn xa xăm như đang tìm một cõi nào đó chứa hình bóng Phong.

- Em có phải là Thư?

- ...?

- Anh là Minh, bạn cùng phòng của Phong.

- Có phải anh là người gửi ...

- Đúng, chính anh đã gửi bức thư đó cho em. Đó là những dòng chữ cuối cùng của cậu ấy, khi viết xong bức thư cậu ấy đã vội ra sân bay.

- Và anh ấy đã gặp tai nạn ... , Thư nghẹn ngào trong nước mắt.

- Không, mọi chuyện đã không có gì nếu cậu ấy không đuổi theo một ai đó mà cậu ấy tin chắc là em.

Thư òa khóc nức nở, không gian xung quanh lặng tờ nghe tiếng cô gái khóc.

- Tại sao vậy? tại sao anh ấy không nói cho em biết sớm hơn chứ?

- Điều cuối cùng cùng mà cậu ấy muốn là thấy một Kiều Thư luôn luôn vui vẻ chứ không phải đau buồn như bây giờ, em hiểu không? Anh làm tất cả những điều đó chỉ vì muốn thực hiện được nguyện vọng cuối cùng của Phong. Em cũng hãy vì anh ấy mà đừng đau buồn nữa!

Vài hạt mưa phùn khẽ rơi nhẹ lên vai áo hai người.

- Điều làm anh ấn tượng nhất là một cô bé hồn nhiên, vui vẻ lúc nào cũng quấn quýt bên anh trai của mình chứ không phải đau khổ, buồn bã như bây giờ.Và đã từ lâu anh yêu cô bé ấy mất rồi.

Cô gái nhỏ nước mắt còn chưa kịp khô ngước mắt lên nhìn gương mặt thanh tú của chàng trai. Như một phản xạ tự nhiên nhất anh đưa cánh tay của mình ra kéo Thư dựa vào bờ vai vững chãi của mình. Phía xa xa bên kia Hồ Tây, ở một cõi xa xăm nào đó Phong nở một nụ cười mãn nguyện, hạnh phúc.

____________

*Hà Nội Mùa Vắng Những Cơn Mưa - Trương Quý Hải                     


Phamngochien.com - 05:52 - 15/01/2012 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận