ta nghĩ gì khi thấy cánh tay giơ lên trong cơn lũ
tiếng kêu thất thanh của ruộng đồng
tiếng nấc mẹ tím bầm chiều rơm rạ
cái bong bóng nước cuối cùng của thai phụ cũng vỡ tan
ta nghĩ gì trong trắng xóa màu mưa
chú gà con lạc mẹ trôi theo dòng
chấp chới cơn đau
đỏ au cặp mắt
đừng
đừng đi qua sông
mỏi mòn rồi làn chỉ tay sũng nước
bơi về phía mặt trời
đừng
đừng đi qua sông
chẳng có con cúm núm nào mà đào sâu thêm lằn roi quất vào tôi tê dại
và cũng đừng khóc nữa
con ơi
thiên thần đã gãy chiếc cánh cuối cùng ở miền cổ tích
hoa mặt trời úp mặt rã rời
đừng
à ơi
đừng đi qua sông
hoàng hôn rơi bởi những tấm lòng không chịu chảy
đừng
đi
qua
sông
à ơi mưa lũ giăng trời
quê, nhà, tôi gục mồ côi giữa đời.
