Cho em mượn tạm bờ vai
một lần này thôi không muốn mình rắn rỏi
tiêu thương lắm lúc gãy, cùn
xá chi em
trong mắt thế nhân ngang hàng se sẻ
diễn trò quân tử để ai xem?
Cho em một ngày
không cần giả trang cho mình bao nhiêu mặt nạ
đêm về cơ mặt rấm rức đau
nhìn trước, ngó sau không cần phải nữa
thẳng lưng, bước nhẹ, uốn lưỡi, nhả từ
mệt lắm!
em thấy mình tựa con ma-nơ-canh đầu phố
trưng khuôn mặt cười
vay đôi chút bình yên.
Cho em một ngày
chân sáo nhảy lò cò, nghêu ngao câu hát dỡ
nhón bước xoay vòng, cười ngẩn tựa người ngây
dựa gốc cây sụt sùi những bao đồng rác bổi
nổi sung thiên hét váng đất trời.
Có lẽ chỉ là mơ thôi
con đường không ai đi, mình em không dám bước
đừng cười em yếu hèn, nhu nhược
em đâu phải anh hùng
dũng cảm để ai xem?
