Giàn trầu của ngoại (Cao Văn Quyền - SV ĐH Thủy Lợi Hà Nội)

 

Cũng giống như bao cụ già khác trong làng, ngoại tôi trồng bên hông nhà một giàn trầu. Chả cần phải cầu kỳ, chọn cây, chăm bón giàn trầu của mgoại cứ thế mà xanh tốt. Chiều chiều ngoại cùng đám con cháu ngồi trên chõng tre ngay dưới giàn trầu hóng mát kể chuyện. Dưới giàn trầu xanh, tôi thuộc rất nhiều câu chuyện cổ tích của ngoại. Tôi khoe với lũ bạn. Chúng bạn thích thú hết lời ca ngợi về ngoại. Thế là chiều nào ngoài đám con cháu, ngoại tôi có thêm các bạn của tôi "hâm mộ" và đến nghe chuyện.

Ngoại có thói quen ăn trầu vào buổi sáng. Khi ánh nắng mặt trời chiếu xuống những giọt sương mai lóng lánh thì ngoại tôi lại ra vườn hái trầu. Ngoại hái luôn một thếp, rửa sạch và để sẵn trong cơi, đợi bạn đến rồi ăn cùng. Cách ngoại hái lá trầu khiến tôi tò mò. Ngoại hái lá từ gốc lên chứ không hái những lá non xanh trước. Ngoại bảo hái lá gốc, cây trầu sẽ không bị ốm, hơn nữa ăn lá gốc mới thấy được sự giòn, nồng của lá trầu.

Ngoại trồng trầu không chỉ để thưởng thức thú vui tuổi già mà còn dùng để chữa bệnh cho chị em chúng tôi nữa. Ngày chị em tôi mới sinh, ngoại dùng lá trầu rửa sạch nấu nước cho mẹ tắm, rửa lúc mới sinh tôi vì ngoại bảo lá trầu diệt vi trùng rất tốt. Những lần tôi bị mẩn đỏ người do dị ứng hay do chơi nghịch bẩn mà ngứa ngáy, ngoại cũng lấy lá trầu nấu thật kỹ cho tôi tắm. Chỉ hai, ba lần là hết ngứa đỏ ngay. Những lúc như vậy tôi cứ gọi lá trầu là lá thần kỳ. Cứ như thế tuổi thơ tôi gắn liền với những kỉ niệm bên ngoại.

Một buổi chiều nắng gắt, giàn trầu vẫn xanh tươi, nhưng ngoại rời bỏ chị em tôi về với thế giới bên kia. Tôi khóc đỏ cả con mắt tiếc thương ngoại. Đã mấy năm rồi chiếc chõng tre vẫn còn đấy, giàn trầu vẫn xanh um. Mỗi lần học bài căng thẳng, tôi lại ra phía ngoài chõng mà ngắm những lá trầu mướt xanh. Cả tuổi thơ tôi như ùa về. Tôi thấy nhớ ngoại vô cùng.

Cao Văn Quyền

(Lớp 55LTKT, ĐH Thủy Lợi Hà Nội)


Phamngochien.com - 08:05 - 07/08/2014 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận