Tiếng pháo vu quy rộn rã một góc trời
Xác pháo hồng phai đi thời con gái
Mười tám tuổi chị vẫn còn vụng dại
Nước mắt lưng tròng nghiêng ngả cả dòng sông
Ngày chị đi mẹ dặn chị đủ điều
Đời con gái đục trong mười hai bến
Tùy con chọn mẹ đâu đành cản được
Chỉ mong con hạnh phúc được tròn đầy
Chị lấy chồng em mới tròn bẩy tuổi
Có biết đâu đó là buổi chia tay
Thấy chị khóc em cũng òa không nín
Chị vuốt mà em, lặng lẽ bước sang sông
Rồi từng ngày chị ơi có biết không ?
Bữa cơm chiều mẹ vẫn ngồi đợi chị
Mẹ cứ nói chị mày đi cắt cỏ
Chắc sắp về rồi gắng đợi nghe con
Mấy hôm rồi cơm cha chẳng buồn ăn
Cứ sửa hoài chỗ chị ngồi giặt áo
Cha bảo em mùa mưa rồi sẽ đến
Sửa cho chị mày kẻo ngã lúc đường trơn
Em mỗi ngày hai buổi tới trường
Chiều tan học vẫn ra gốc đa đầu làng đợi chị
Trên con đê trải dài quen thuộc
Chị vẫn ghánh rau về khi nắng ngả hoàng hôn
Ở phương xa nơi xứ lạ quê người
Chị có nhớ đến một nơi thân thuộc
Quê hương đó, có mẹ cha và người em bé bỏng
Vẫn đợi một ngày, rảnh rỗi chị về thăm.
Sài Gòn ngày 6 tháng 1 năm 2005
VŨ TRUNG TÙNG