Em thả vào chiều từng sợi nhớ
Cái lạnh tháng mười hai se lòng đến lạ
Từng nỗi nhớ rơi qua vòm cây kẽ lá
Anh bắt được không?
Bắt được không anh giữa trời đất mênh mông
Khi cuộc đời còn nhiều lo toan trắc trở
Mà tình yêu em chỉ là viên kẹo nhỏ
Một chút ngọt ngào như muối bỏ sông...
LẠI THỊ NGỌC THƯ
(Khoa Ngữ văn - ĐH Quy Nhơn)
.

.