“Ra về em có dặn rằng
Nơi hơn người kết, nơi bằng đợi em”
Lời ca cổ đẫm tình, để ngỏ
Bến hoàng hôn, ráng đỏ ngậm ngùi
Góc sông lạnh chiều trong, lộng gió
Để người đi, lặng lẽ ngược xuôi
*
Cứ thắc thỏm, là ai có đợi
Năm tháng nào, chống chếnh chơi vơi
Tiếng hát, như một lời nhắn gửi
Nặng trĩu lòng đâu đó buông lơi ...
*
Lời ca cổ, nỗi niềm chan chứa
Chầm chậm trôi, qua mười bến sông
Trong suốt, những tháng năm lần lựa
Sóng gió đời, nênh nổi long đong
*
Có thể có, những điều khập khiễng
Trái tim non, ngượng ngịu so đo
Đôi mắt khép hờ, thôi lúng liếng
Chợt quay ngang, đã trễ chuyến đò
*
Lời ca cổ, đẫm tình hoang dại
Lắng sâu trong từng tiếng thở dài
Nhịp thời gian vô tình vướng lại
Nuối tiếc chiều, cách một bờ vai ...
