Con gió ruỗi rong qua miền sơn cước,
bao năm sắc nắng đổi màu
vàng hanh hao con đường đất đỏ,
nhoà theo vết bụi thời gian.
Gió lang thang qua dốc, xuống đèo
nỗi lòng gấp khúc
quanh quanh một vạt nắng chiều,
xiêu vẹo.
Trăm năm nối mấy nhịp cầu,
vắt giữa lưng chừng mây trắng
để em gùi nắng, gùi mây,
gùi mùa rẫy mới, về qua.
Tưởng như gió
đi qua miền yên lặng,
núi trở mình vặn vẹo,
nao nao hơi thở nhựa đường,
láng mượt...
Mái lá, phênh thưa trở giấc
đi về một phía xa xôi
bao năm mây đổ trắng đồi,
núi lên chồi nhựa sống.
Theo mùa gieo con chữ
lớp học tròn xoe những đôi mắt đen lóng lánh.
hoa nắng trên cành lao xao.
Xót từng bước chân qua đèo, vượt suối
bỏng rát, đến trường
tôi vuốt lại con đường,
duỗi nỗi niềm thẳng mượt,
là lượt từng bóng cây, dáng núi
đón bước em về xôn xao
mùa lơ lang mười lăm,
nở trắng hồn tôi.
-Hải Điểu-
