Sài Gòn lất phất trời mưa
Hàng me lá khép, lờ đờ mắt ai
Mưa từ xa đến dai dai
Mưa xuyên thành thị lạnh hơi cung buồn
Bóng người thưa thớt cõi đường
Mưa kêu nức nở phố phường ưu tư.
Sài Gòn mấy độ ta qua
Êm êm chân chạm, mượt mà lời ca
Dõi lên cao ốc chói lòa
Khát thèm tay hái sao mờ cao cao
Xanh xanh trong trẻo rừng sâu
Cần Giờ lặng lẽ địu màu hoang sơ.
Sài Gòn rả rích trời mưa
Chim ngưng bay lượn, tổ nhà bên con
Em buồn bỏ bữa tô son
Ta quên ly rượu thả hồn ngó mong
Phố xa lẳng lặng nao lòng
Mưa trời dai dẳng, nắng hồng về đâu?
Sài Gòn lã chã mưa ngâu
Ai ngoan nhuốm lửa nhặt màu vàng tươi
Cơm chiều mộc mạc ngọt môi
Nghĩa tình khơi ấm rơi rơi bên nhà
Mưa dầm tàn lụi ngày kia
Người vui xuống phố tròn xoe mắt cười.
