Mưa, ngày xưa... (Lại Thị Ngọc Thư - SV ĐH Quy Nhơn)

Bất chợt, một chiếc lá bay vào khung cửa, cơn gió đi qua mang theo hương hoa sữa thật nhẹ nhàng. Ta thu mình lại, nghe tiết trời trở lạnh, chú chim non rũ bộ lông tơ, đôi mắt tròn xoe ngộ nghĩnh. Lá trong vườn lao xao, lao xao và cơn mưa đến...

Mưa làm lạnh cả không gian, mưa làm ướt những nơi mưa đi qua, mưa mờ ảo dễ khiến lòng người thêm mơ mộng.

Thành phố trắng xóa mưa. Ở một góc nhỏ, cô sinh viên xa nhà lặng ngắm mưa rơi, đôi mắt mơ màng lạc giữa dòng người hối hả. Mưa đang tấu khúc nhạc của người xa quê nghe thật buồn.

Ta nhớ thành phố nhỏ của ta, thành phố sao mà đáng yêu đến thế, những con đường tím ngát hoa bằng lăng, tím như nỗi nhớ mộng mị của ai kia... Thành phố nhỏ của ta không ồn ào mà hiền hòa, sâu lắng như âm giai của nhạc Trịnh. Ở đó ta có những tháng ngày rong chơi hồn nhiên, có những người ta yêu quý và có cả màu áo xanh của một người...

Xa thành phố nhỏ, xa những cơn mưa nghịch ngợm, xa những con đường tím buốt bằng lăng. Không còn những đêm ta ngồi trước biển, nhìn những ngọn đèn xa mà ta hay bảo là những ngôi sao trên mặt biển... Người nhìn ta và nheo mắt cười: "Trẻ con quá!".

Ôi! Nhớ biển, nhớ nhà và nhớ mưa vô hạn. Mỗi góc phố là một kỷ niệm, mỗi con đường đầy ắp một nỗi nhớ khôn nguôi. Lối hẹn ngày xưa có ai còn đứng đợi? Quán cóc đìu hiu...

Cuộc sống cuốn mỗi người đi mỗi hướng, người với người giờ đã xa xôi. Đời sinh viên bao lo toan, bận bịu... Ước gì trở lại ngày xưa

LẠI THỊ NGỌC THƯ

(Khoa Ngữ văn Trường ĐH Quy Nhơn)

 

 


Phamngochien.com - 21:29 - 02/04/2010 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận