Mưa (Nguyễn Thị Ngân - ĐH Quy Nhơn)

 

          Mùa mưa năm nay "cập bến" nhanh chóng, dai dẳng khó ai ngờ. Nó vội vã, "lạnh lùng", "ương bướng" như cái tuổi 18 đỏng đảnh, bồng bột và đầy háo thắng vậy. Mưa làm cho thành phố nhỏ vốn dĩ đang thanh bình, yên ả đến độc nhất vô nhị này không kịp "trở tay". Có thể mưa về sẽ vun vào bức tranh bốn mùa một gam màu mới, một vẻ đẹp riêng khó lẫn lộn được. Song, nó lại bao trùm khắp nơi vẻ trầm mặc, cô đơn, lạnh lẽo đến vô ngần. Mưa bén gót thi nhân, nâng xúc cảm thăng hoa nhưng lại là niềm trăn trở của biết bao con người đang vật lộn với cuộc sống mưu sinh giữa kiếp đời, kiếp người... Mưa đẹp nhưng giăng đầy một nỗi buồn man mác, nặng trĩu...

          Mưa đưa tôi trở về miền nhớ, rong ruổi trên con tàu tuổi thơ tìm về một thời. Nơi có những lần tắm mưa bị mẹ mắng, những lúc làm cô dâu dưới tàu lá chuối, lá sen nặng trĩu những giọt mưa, tiếng cười tiếng khóc thay phiên nhau thể hiện trên cung bậc tình cảm. Nơi có hình ảnh lũ bạn thân thuở thiếu thời, đạp xe trên con phố mưa chạy dài, tiếng cười giòn tan át cả tiếng mưa rơi nhưng trong lòng lại vang lên những nốt nhạc lạ vô ngôn. Có buổi tan trường gặp mưa ghé thăm, tôi nép mình nơi hành lang của lớp học, tò mò nhìn những giọt mưa nhỏ bé tranh soi bóng mình vào nhau. Có cậu bé vụng dại, dúi vội chiếc áo mưa màu hồng nhạt vào tay bạn mình rồi biến mất trong làn mưa trắng xoá. Và có cả nhành phượng vĩ còn soát lại sau mùa hè đầy nắng bị "mắc mưa", ai đó leo lên ngọn cây cao vút, hái vội cho ai để rồi nhận lấy ánh nhìn đỏ hoe vì tiếc nuối của ai kia, ...

          Qủa thật, mưa có tài lẻ. Nó đánh vào tận tâm can của con người, khiến cho lòng người khó mà bình lặng. Mưa điểm vào trong tôi bóng dáng của người mẹ hiền, tranh thủ gác lại mọi công việc để tiễn tôi lên đường nhập học. Đã bao năm đi qua, mà kì lạ thay, cơn mưa tầm tả năm nào vẫn sống dậy trong tôi khi mùa về. Tôi nhớ như in cái hôn tạm biệt nhẹ nhàng của mình lên gò má sạm đen của mẹ, thoáng "nghe" cái khô ráp của ngày nắng, cái sần sùi của thời gian và cảm nhận được vị mằn mặn mà bao lần tôi cứ tự hỏi lòng mình, đó là giọt mưa hay là những giọt nước mắt của tấm lòng người mẹ, mủi lòng khi nghĩ đến những tháng ngày mình không được ở bên cạnh để chở che cho con. Có lúc nghĩ rằng, mưa ưu ái mẹ, nó tài tình giúp mẹ tôi dấu đi những giọt nước mắt lo lắng ấy. Thế nhưng, tôi biết, mưa chẳng thể nào che dấu nỗi tình thương con bao la của mẹ dành cho tôi ... Mưa về, mẹ đang phải gồng mình vì "miếng cơm manh áo" để cho tôi yên tâm đi tìm con chữ...

          Sáng nay mưa lại rơi. Thành phố bị đánh thức sớm bởi vũ khúc. Tôi đứng chôn chân, đắm mình trong mùa mưa kỉ niệm. Ở một góc khuôn viên nhà trường, một nhành bằng lăng nở hoa sớm, rực rỡ giữa làn mưa trắng xoá. Đằng xa, núi đang đắp lên mình tấm chăn màu khói, một chú chim non cố vươn mình trong mưa ...

          Tôi tiếp tục đi qua mùa mưa...

 

NGUYỄN THỊ NGÂN


Phamngochien.com - 05:59 - 08/01/2012 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận