Thu rải nắng vàng ngoài cửa sổ
Chim dệt bài ca hót ngọt ngào
Có cô thiếu nữ ngồi đan áo
Mải mê quên hết sắc trời cao
Bỗng nàng dừng lại nhìn ra cửa
Đăm đắm trời xa chợt mỉm cười
Nàng không hề biết sau khóm trúc
Có người bất giác cũng cười theo
Bỗng dưng tôi thấy toàn vũ trụ
Tất cả như quay dưới chân nàng
Xuân đã, hạ sang,... đông sắp đến
Bốn mùa hương sắc, bốn mùa say
Ước chi tôi được làm ngọn gió
Mơn trớn hôn lên mái tóc nàng
Nàng chẳng hiểu gì nhưng bỗng thẹn
Vội vàng đan nốt chiếc áo len
Quy Nhơn, 1993
PHẠM NGỌC HIỀN