Ngày đón tôi bằng đôi ba sợi nắng
sợi chùng, sợi thẳng
sợi sắc lẹm
liếc nhìn tôi đầu mày, cuối mắt
thả một lọn bâng quơ, vấp điếng hồn.
Bông xuyến chi vẫn trắng chẳng nể mùa
người đi, người đợi
vệ đường cỏ xót ngày xanh
chẳng thể giống hạt xuyến chi níu tà áo vội
ngày bỏ rơi tôi trơ trọi góc người.
Tàn một cuộc bông lơn câu đùa, câu thật
không thấy cạnh nào mà cứa xót lòng nhau
ai bảo gió đi qua không vệt nào lưu lại
vạt vạt dỗi hờn, đổ nát
xô dạt mảng thanh âm ru bốn bề thinh lặng.
Ngày tiễn tôi bằng đôi ba sợi gió
sợi nồng, sợi lãnh
sợi bén ngọt
cứa lòng tôi vết trầy, vết trật
thừa một sợi lông bông, xót tím lòng.
- Hải Điểu -
