Chiều
núi rừng quạnh quẽ
bóng nắng đã lịm rồi
gió hắt hiu
đôi nhành cỏ mỏng mảnh lắt lay
tôi cầm quẹt lửa
châm điếu thuốc.
Chiều
vì sao tôi hút thuốc
tôi không định nghĩa được đời mình
điếu thuốc
tôi
và cánh rừng câm lặng
những ngụm khói loang ra từ miệng tôi
màu trắng.
Đời người có chăng
như điếu thuốc
cạn dần khi tôi rít hơi
cạn dần khi tôi không cần rít hơi
nếu tôi không làm gì
đời tôi cũng hết
những ngụm khói loang ra từ miệng tôi
màu trắng.
Tôi thấy đời tôi
chìm trong phố thị
những ngụm khói màu trắng
loang ra từ miệng tôi
trên những góc nhà những con đường
chật hẹp
tôi
giữa núi rừng
giữa lòng thành thị
đời tôi
một ngụm khói trắng.
