NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN CAO NGUYÊN ĐÁ
Cao Hồng
Người đàn bà H'Mông lặng lẽ âm thầm
Đếm từng hạt đất màu treo trên từng kẽ đá
Hạt nào gieo ngô? Hạt nào trồng cải?
Hạt nào dành chiu chắt để mùa sau?
Người đàn bà H'Mông lặng lẽ cúi đầu
Những bước chân đi, chậm như ngàn mây kéo
Ngoảnh trước, trông sau: Đá ôm ấp đá
Đá mẹ, đá con lớp lớp, trùng trùng...
Oằn trên vai bao thác lũ, mưa rừng
Nắng hạ sém da, rét đông tê tái
Đôi chân trần vững chãi
Người đàn bà H'Mông
Sừng sững giữa thiên nhiên dáng đứng:
Tay thoăn thoắt dệt tầm gai, ngóng đợi xuân về...
Cao nguyên đá lặng thinh
Không một thanh âm
Bạt ngàn màu xám...
Những bước chân, những bước chân, những bước chân...
Đá tai mèo tua tủa như chông
Người đàn bà H'Mông
Nhẫn nại
Âm thầm
Nâng niu từng hạt đất
Chắt chiu mầm sống
lớn lên.
Mèo Vạc, 1/5/2011