Ngày người đi
Có Diêu Bông chờ đợi
Nơi người về
Thăm thẳm lá Diêu Bông
Ta bàng hoàng
Ngẩn ngơ vời chiếc lá
Nào có trên trần
Bàng bạc chín tầng mây
Đêm lãng du
Ta ngồi nghe trăng khóc
Xẻ nỗi lòng
Quay quắt bóng người xa
Người về đâu
Để Diêu Bông hư không huyền thoại
Cho thế nhân quay cuồng
Tìm mãi lá Diêu Bông!
DUNG THỊ VÂN