Nhớ quá lục bình (Nguyễn Minh Phúc - Kiên Giang)

cớ gì giọt nắng chiều xinh

cũng làm tôi nhớ lục bình tím sông

cớ chi em đã theo chồng

tôi còn ngồi đợi đò không bóng người

 

thì tình là những mùa trôi

sáng còn nắng chói chiều rơi mưa dầm

thì ai cũng có một lần

như tôi, ngồi ủ vết dầm trong tim

 

mà sao tôi mãi đi tìm

gã khờ mơ mộng ôm nghìn tương tư

buồn đêm thả khói chân người

mới hay tình đã là hư vô chiều

 

giờ ngồi với những quạnh hiu

nghe mưa nhỏ giọt nghe chiều chênh vênh

cớ chi màu tím lục bình

tôi mang theo suốt đời mình, vậy em...

 


Phamngochien.com - 18:53 - 01/10/2016 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận