Những con đường vàng hoa điệp
Em bỏ đi đâu mang tiếc nhớ
Sáng ngũ dậy trên cao rừng hoa vàng
Những con đường Sài-Gòn bông điệp
Những tháng ngày bâng khuâng .
Dọc theo đường Nguyền-thị-Minh-Khai
Mưa bay cùng trời trở gió
Phố người đắm say
Em ngẫn ngơ mùa xưa hoa nở .
Trưa ai theo chân em bước
Lắt lay cỏ biếc bên thềm
Mây trời xanh màu xanh ngắt
Hồ như chiều trôi hai mắt em .
Ký-ức xao trôi ngày xưa
Ngập ngừng đậu tim người không nói
Sài-Gòn ngày tháng đi về
Chiều qua Thủ-Thiêm sao quá vội .
Em đắm chờ hoa điệp nở
Sài-Gòn không hạ-thu-đông
Tháng ba vàng mùa tháng sáu
Hái tặng cho nhau mối tình .
Năm ấy cuối mùa xa em
Để Sài-Gòn hoa thôi vàng thêm nữa
Nổi nhớ chạy quanh đi tìm
Mắt em thoáng buồn sau cửa sổ
(Sài-Gòn theo em nổi nhớ
Kể từ dạo ấy xa người )
Huy Uyên
Một thuở Hà-Nội
Tím chiều Hà-Nội sắc bằng lăng
Tím lòng bước chân cuối phố
Em có về kịp nắng tháng năm
Để tim ai rưng rưng hoa nở .
Lần bên em cầm tay Kim-Mã
Ve trên cây réo rắt gọi hè
Em cười vang lòng phố Huế
Bâng khuâng lay lắt mùa hoa .
Phố và em cùng ai
Lảng đảng trôi bên sông màu nhớ
Hương bưởi hương cau chờ đợi ai về
Hà-Nội chiều đi không hết !
Đã quay về chưa người ngày trước
Cơn mưa đỏ hạt qua đêm
Thầm thì trên cao tiếng ai dạ-khúc
Bao năm Hà-Nội đi tìm .
Lá sấu đầu đường rụng bay
Hương dâu ngan ngát phố chiều
Nhà ai đầu hè khuất lặng
Hoa sửa bên thềm nghiêng che .
Gởi người trái tim Hà-Nội
Nổi buồn chạy quanh bờ hồ
Một mình lên dốc Ngọc-Hà quạnh quẻ
Quanh em tím chùm hoa bơ vơ .
Những ngày không em
Hà-Nội những giọt mưa buồn không đến .
Huy Uyên