Tiếng guốc gõ vào đêm cổ tích
Dáng kiêu sa tự thuở còn son
Như vỡ toác không gian tĩnh mịch
Gió xuân thì, lồng lộng đi hoang
*
Tuổi ương ngạnh, đâu tình vương vãi
Không đắn đo nghiêng mái tóc bồng
Cỏ phiêu lãng, vô tình vướng lại
Buổi hẹn hò, đầu bãi cuối sông
*
Hoa trái cũng đến thì căng mọng
Gánh nhọc nhằn rao bán chợ xa
Rồi từ đó, không âm không vọng
Cháy lòng nghe năm tháng trượt qua
*
Tiếng guốc gõ vào đêm ảo thức
Day dứt trong xốc nổi, dằn lòng
Bóng dáng nào, nửa hư nửa thực
Chập chờn rung, mờ tỏ mênh mông ...
*
Cánh cổng nhỏ bao lần mở đóng
Đã từ lâu, nay chỉ khép hờ
Chùm hoa giấy, hững hờ lay dộng
Ký ức loang tan, dấu chấm mờ ...
