
.
Tôi thuộc về con đường nhỏ
Ngôi làng hai bên đường
Quán cà- phê, những người chạy chợ
Uống cà- phê,
rồi từ giã
Không bao giờ quay lại con đường nhỏ
Cửa hàng tạp hóa, những người đàn bà chạy chợ
mua chuối,
Chất đầy xoài
dưới nắng vàng rực rỡ
Nơi tôi từng đặt bước
qua những căn nhà hai bên con đường nhỏ
ngơ ngác
chào tôi.

Không con đường
Con đường đâu rồi?
hành trang đâu?
người đồng hành đâu?
mây đen chắn lối.
Tương lai đâu?
niềm tin đâu?
người thân đâu?
Sau lưng tối.
Hứa hẹn đâu?
Cột mốc đâu?
nhà ga, bến tàu đâu?
Ánh sáng đâu(?)
mây che kín núi
Không ánh đèn
mưa giăng sóng dữ
Sa mạc
nước đâu, người đâu?
Rừng thâm u không khói bếp mái nhà.
.

Nơi tôi đi qua
Đi qua nhiều ngôi làng
qua thật nhiều ngôi nhà
ngưỡng cửa, bậc thềm
góc sân
những nơi tôi qua
con kênh
vách núi
đường làng, mái ngói
ao, vườn
nhìn tôi qua nếp cửa
giàn mướp, cây cầu
đồng, mương, ruộng rạ
đứa trẻ nhìn tôi đi qua những con bò,
con ngõ
tôi đi qua cây rừng
vườn rau, đồi đá
lỗ chỗ người khinh, người cười
những nơi tôi đi qua.

Sự vô tư là đáng quý nhất
khi một người chưa từng quen biết
tin bạn làm nên điều kỳ diệu
như từng gợi ra mơ ước
Có người hỏi tôi ngợi ca điều gì
khi nhớ về những niềm tin bồng bột
đặt hy vọng ngay lần đầu gặp gỡ
tôi trốn chạy...
khi hy vọng đã mất giữa hai người
Tôi ngợi ca những buổi ban đầu
gặp người chất phác
không ngày gặp lại
mối quan hệ chẳng để lại gì ngoài ấn tượng trong tôi.
thơ của Nguyễn Văn Phong (Thanh Hóa)