Thầy Nguyễn Lê Tuấn, giảng viên dạy Hán Nôm khoa Xã hội trường Đại học Sài Gòn là người thầy mẫu mực được đồng nghiệp và sinh viên kính trọng. Thầy bệnh nặng nhưng vẫn cố gắng hoàn tất tiết dạy cuối cùng trong đời. Trong khi làm thủ tục về hưu, thầy đã qua đời vào ngày 7 tháng 7 năm 2011. Trong dịp 20 / 11 năm nay, nhiều sinh viên ngành Ngữ văn đã làm thơ tưởng nhớ thầy. Chúng tôi xin giới thiệu bài thơ của sinh viên Đỗ Ngọc Quỳnh Như.
Kính tặng linh hồn thầy Nguyễn Lê Tuấn
Những nét vạch
xiêu vẹo
những ngày đầu tập viết
vạch cả những ước mơ
vạch cả một chặng đường...
Những nét vạch
vụng về
Sài Gòn một chiều mưa
vạch tiếp đường tương lai
vạch cả một tình thương...
Những nét vạch
lạ thường sổ, mác, móc, ngang
Giữa giảng đường đại học
ngồi loay hoay trên giấy
hồn nhiên, ngây ngô như đứa trẻ
Chợt nhớ
những bài học đặc biệt vô ngần
những nét vạch nhảy múa hóa thành con chữ
những nét vạch vô tri chợt hóa những chân trời
Diệu kỳ thay!
Nhớ
giọng nói sang sảng
cùng nụ cười hiền
tia mắt yêu thương
chiếu rọi trái tim, góc khuất tâm hồn.
Nhớ "người"
nụ cười lạc quan
sức chịu đựng khôn cùng,
và cả nuối tiếc
những điều "người" chưa kịp kể
Thầy ơi!
Thầy đi rồi!
Nắng có buồn, rớt bên đời thưa thớt?
Lá có buồn mà vàng úa tuôn rơi?
Người có buồn mà khô dòng nước mắt?
Lòng quặn đau...
Thầy đi về...
Chốn hư vô
Một nhân cách, một trái tim thật ấm
Dù hòa vào cát, tan vào đất
Thầy vẫn đầy trong nồng đượm tin yêu.
09/11/2011
Đỗ Ngọc Quỳnh Như
Lớp DVA 1101 - ĐH Sài Gòn
