Phôi thai ( Nguyễn Đặng Tường Vi - SV ĐHSP TP.HCM)

Cho một thoáng trong đời

 

Em vẫn nghe anh kể về tuổi thơ

Nơi ễnh ương khóc than mỗi chiều mưa buồn da diết

Vịt chạy đồng gặm vào chân mùa rạ

Đám trẻ chăn trâu đen đúa những miền mơ

 

Thế rồi em cũng khao khát tuổi thơ

Cho những đứa con phôi thai từ tình yêu cổ tích

Con chúng ta sẽ lành hiền như đất

Sẽ vấp đau nhiều trên mỗi bước đi

 

Nhưng con chúng ta vẫn sẽ lớn lên

Mạnh mẽ hài lòng với làn da lem luốc

Với tuổi thơ không có đồ chơi đắt tiền hay trường lớp tốt

Chúng tốt nghiệp xuất sắc trường đời

 

Con chúng ta có đôi mắt sáng của anh

Bàn tay chai sần và đôi chân xương xẩu

Bờ vai gặm nhấm mong manh trái tim phụ nữ

Nó sẽ giống anh

Tình yêu của em!

 

Và tình yêu của em ơi!

Chúng mình sẽ đi qua hết những con đường anh nhé!

Để những đứa con có thể phôi thai thành điểm tựa

Chống cả bầu trời lên xanh thẳm nghe anh!

 

Nguyễn Đặng Tường Vi

(Đại học Sư phạm Tp HCM)

 

ĐINH THỊ SEN - (vào lúc: 13:06 - 06-19-2011)
thơ Vy rất sâu lắng! đôi chút triết lý mà ở tuổi này ít người có được. vote cho Vy nhé!

Phamngochien.com - 20:43 - 14/06/2011 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận