Tạ lỗi với quê nhà (Nguyễn Nguyên Phượng)

Mười mấy năm chưa về thăm quê mẹ

Chiều tha hương tin dữ xót xa lòng

Mái tóc râm chắc giờ nhiều sợi bạc

Khi triều dâng cuồn cuộn trắng mênh mông.

 

Nhà xiêu dột lút chìm trong mưa lũ

Hàng dừa xanh sóng gió dập tơi bời

Cò xạc cánh biết tìm đâu trú ngụ

Mẹ và em, thuyền nhỏ bập bềnh trôi...

 

Giọng khàn đục gọi cha hời, chìm lấp

Nước mắt đầm qua bữa cháo, ngày rau

Thương hạt lúa vùi bùn ai gặt đập

Má thôi hồng em đã mấy xanh xao.

 

Để con hiểu ngọt bùi trong cay đắng

Dáng mẹ lưng còng, giọt mặn đời cha

Cao tốc bay cao đừng quên tấm mẵn

Sống xênh xang chớ phụ bạc quê nhà!

 

Thân phiêu lãng quăng mình vào gió bụi

Vòng áo cơm trói chặt mộng văn chương

Vọng trời quê, run run niềm hối lỗi

Gởi mẹ già, em dại mấy dòng thương...

                                     1/ 11/2016

                       NGUYỄN NGUYÊN PHƯỢNG


Phamngochien.com - 07:51 - 04/11/2016 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận