Từ Đại An thả tình về Phương Thạnh
Con nhớ nhiều cánh võng mái nhà xưa
Nghe lời ru ngòn ngọt thắm vào lòng
Bà cưng cháu nhịp võng đều đưa ngủ.
Từ Đại An thả tình về Phương Thạnh
Phiên chợ nghèo thưa thớt bóng người qua
Mẹ tảo tần bên gánh hàng đợi bán
Mắt buồn thiu dờn dợn nhớ con khờ.
Từ Đại An thả tình về Phương Thạnh
Nắng hồng hào hôn cây cỏ vườn xuân
Bưởi Da Xanh căng tròn trái mộng
Năm được mùa trời già nhỏ giọt thương.
Từ Đại An thả tình về Phương Thạnh
Cảnh im lìm hun hút trời đêm
Xa xăm ấy không là giới tuyến
Biển nhớ nhà âm ỉ trong tim.
