Cuối thu, trời trở nên se lạnh. Cái se lạnh ấy dường như cũng biết thổn thức, biết hoài niệm cùng con người thì phải? Bước khẽ đôi chân trên con đường quen thuộc đến trường lòng tôi lại tràn về những nỗi nhớ bâng khuâng, ngập ngừng khó tả. Mới ngày nào tất cả mọi cảnh vật, con người đều quen thuộc nhưng giờ đây mọi thứ đều trở nên xa lạ trong tôi. Trở lại trường xưa, nắng ngẩn ngơ nhìn tôi xa lạ. Những chùm phượng vĩ ngày nào giờ đây chỉ còn xanh màu lá. Vết rêu phong hằn ố trên những bức tường vôi. Chỗ ngồi quen thuộc trong lớp giờ đâu còn là chỗ của riêng tôi. Còn đâu nữa những giờ học thả hồn theo những trang thơ, biết tìm đâu những lời mắng nhẹ nhàng của thầy, những tiếng cười nói thân thương của bạn bè. Tất cả nghe xa quá! giờ chỉ còn đọng lại trong ký ức, trong nỗi nhớ thương đang tràn ngập lòng tôi. Kỷ niệm tràn về thật ngân nga khó tả. Bất giác, tôi tự hỏi: "Thời học trò đã xa thật rồi sao?." tuổi thơ cũng vụt qua chỉ còn lại ta lặng lẽ bước đi trong niềm nhớ. "Thầy cô bạn bè ơi! biết bao giờ gặp lại? thời gian thì trôi mãi, trôi xa..."
LÊ THỊ HẠNH (Bình Phước)
