Thời sinh viên, tôi có lần tới bệnh viện Đa khoa Quy Nhơn chăm sóc một người bạn cùng lớp bị bệnh. Ở dãy phòng bên cạnh, có một bệnh nhân bị tàu lửa cán mất hai cẳng chân, chỉ còn lại phần trên đầu gối. Người ta đồn rằng, cô ấy buồn tình nên nhảy vào đường ray tự sát nhưng mọi người đã cứu đưa tới bệnh viện. Vào mỗi chiều, cô cất tiếng hát rất thảm thiết, trong đó có bài Nhớ về em. Tôi xúc cảm làm nên bài thơ này.
Tiếng hát ấy rền vang trong giá lạnh
Một buổi chiều xuân ở bệnh viện đa khoa
Giọng thanh ca không giấu được não nùng
Của một con gái xuân xanh vừa bị tật
Cả hai cẳng chân đã bị tàu cán mất
Đời tang thương thảm khốc đến bất ngờ
Không gia đình, không người thân bên cạnh
Suốt cuộc đời chắc mãi sống quạnh hiu
Khuôn mặt xinh tươi da dẻ trắng hồng hào
Mang dấp dáng của một người phóng túng
Cô lảm nhảm nói câu gì không rõ
Rồi chợt nhiên nằm xuống phá lên cười
Êm êm tiếng hát gợi nỗi buồn dĩ vãng:
"Nhớ chiều nào mưa bay
Mình cùng chung bước trên con đường dài
Đường về xa lắm anh ơi! ... Và nhớ ..."
Tiếng hát ấy lan dài trong bệnh viện
Hàng dừa xanh nghiêng bóng lắng nghe
Những câu hát của một người điên dại
Vút lên cao xé nát cả bầu trời
Xé cả mùa xuân đang đến giữa cuộc đời
Như thiết tha cầu khẩn đến mọi người
Hãy nghĩ đến một cuộc đời lận đận
Nửa chừng xuân đành chịu tật hai chân
Lời đau khổ vang dài trong giá lạnh...
PHẠM NGỌC HIỀN
Nghe bài hát Nhớ về em qua giọng ca Quang Lê