Gõ cửa giấc mơ đêm qua
mộng mị bình minh không đáp trả
tiếng thở dài trong đêm
đến bây giờ vẫn dài ra hối hả
gác tay
tia sớm mai gọt đau từng nếp lá
trăn trở ngày
nào hong được ưu tư
hiện thực giọt mồ hôi vẫn lăn dài trên má
thủy chung một chén mặn oằn.
Gõ cửa giấc mơ em
còn thấy gì
ngoài hoang vu bụi áo cơm in vệt hoen mờ ảo
đêm cứ giấu, tới tận cùng buốt giá
sợ năm tháng vô tình
đào sâu hơn vệt chân chim đáy mắt
sợ cái nhìn chẳng tròn vẹn ngày sau.
Cố lục tìm trong những giấc mơ đêm
âu lo như tháng năm bồi thêm lớp lớp
đêm gom hết phần mình
giấu nhau sau giấc dài mộng mị
dỗ dành một nỗi lo toan
mà gối mộng cứ trùng trình
khắc khoải
qua hết đêm đen
liệu có thấy ráng hồng?
- Hải Điểu -
