Sài Gòn một chiều mưa đổ
Nghẹn ngào nhớ nắng quê hương
Ngọc lan tìm về quay quắt
Xốn xang tim nhớ... tình trào...
Em trở lại sau bao năm xa cách
Mùa vẫn mùa sao lạc bước quanh co
Hàng thông già lặng nghiêng trên phố nhỏ
Mưa phùn rơi nhòe bước nhớ... tim quê
Đời lận đận như bao mùa mưa nắng
Cảnh ngặt nghèo nào có bỏ được đâu
Phố trầm lặng bên hàng cây héo tuổi
Đứng phân trần e ấp bức tình thư
Ôm nỗi nhớ vo vào lòng siết chặt
Thấy nhẹ nghiêng giông gió thổi qua đời
Thấy chút ấm trong dư hương tàn đọng
Nét mi gầy thấp thoáng giọt mặn cay
Nghe nhói buốt cơn mưa rừng ập tới
Ai đã đi, ai đi mãi chẳng về
Phố vẫn phố bên hàng cây héo tuổi
Tựa rêu xanh ngơ ngẩn đoái chiều trông...
PHẠM THỊ DUNG