TĨNH
Có đôi khi, tự lắng lòng và nghĩ
Những chuyện tình non dại hóa xanh xao
Nào đâu biết một mai ai sẽ chết
Giữa dòng đời oan nghiệt vốn lao đao.
Vạch đường ngang, xem là chân trời mới
Vẽ thêm mây, thêm chút nắng ngập lòng
Ta thanh thản, nép mình bên cơn gió
Giữa xô bồ ôm vội chút xanh trong ...

EM CŨNG CẦN PHẢI LỚN
Đã đến lúc anh cần trở lại mình
Để là chính bản thân anh ngày trước ...
Không buồn nghĩ hay phiền về em nữa
Sẽ lạnh lùng khi trời trở cơn mưa ...
Em sẽ sống một cuộc đời như trước
Lúc ban đầu, em còn chẳng quen anh.
Em sẽ thấy mình còn thơ ngây lắm
Sẽ luôn cần một chỗ dựa mong manh.
Rồi đến lúc, em cũng cần phải lớn
Phải tập tành để gắng trưởng thành hơn !
LÊ MINH PHÁT
Lớp DVI 1102 - Trường ĐH Sài Gòn