Trang giáo án cuối cùng (Nguyễn Thị Thu Thảo - SV ĐH Sài Gòn)

 

 Này mùa hè ơi không trở lại

Sao cứ thế mà đi?

Hai tay đong đầy nỗi nhớ

Một vốc mưa nhỏ ướt cả giấc mơ...

 

Cô giáo nhìn em ngày ra trường vội vã

Áo dài mỏng manh giấu những nếp nhăn dài

Bàn tay đời chào em đầy gai góc

Người khoa Văn này nhỏ xíu giữa bon chen

Sao giữ được ngày mưa bên cửa sổ

Đợi gió hanh về trắc trở một bài thơ?

 

Em không biết đâu những đêm khuya không ngủ

Ngọn đèn khuya soi sáng những đồng lẻ mờ

Bên trang giáo án, chén cơm chiều nguội ngắt

Và rồi nước mắt, và rồi cô đơn...

 

Nhưng em sẽ biết một đêm trời nặng gió

Thôi giấc ngủ veo

Thôi trang giáo án dài

Đêm qua mưa về điểm mười vừa đơm hoa...

 

                                                                                    Nguyễn Thị Thu Thảo

                                                                                           Lớp DVA 1081

 

 

Nguyễn Thị Thu Thảo - (vào lúc: 23:11 - 11-30-2011)
Cảm ơn bạn đã có nhận xét về bài thơ Trang giáo án cuối cùng, mình nhất định sẽ làm điều đó, cho dù biết rằng sẽ rất khó khăn ^^
M. Tuyền - (vào lúc: 17:11 - 11-29-2011)
Bài này có cảm xúc và cách sử dụng từ ngữ cũng hay. Mong rằng sau này làm cô giáo, bạn sẽ tiếp tục truyền ngọn lửa đam mê nghệ thuật đó cho học trò.

Phamngochien.com - 06:19 - 29/11/2011 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận