Có những đêm tuổi ba mươi nằm nghe trăng vỡ
Lẽ nào bay cùng cơn gió
Lẽ nào thức những vì sao
Tôi soãi về phía hiên mai hừng sáng
Ai nông nỗi những lời nói suông
Những ý nghĩ không đầu không cuối
Những chiêm bao mộng mị dị thường
Những rùng mình biển khơi
nghìn trùng sóng lớn...
Phải tập làm quen với chiếc gương soi
Và thận trọng bàn tay lúc sờ lên khuôn mặt mình
Đêm vẫn thức cùng triệu vì sao
Sao ta không là một vệt trăng để đồng hành bóng tối!
ĐÀO TẤN TRỰC